Chương 562: Tử khí bao vây thôn
Sau khi thu dọn đồ đạc xong, nhóm Diệp Thiếu Dương trở về nhà khách.
Nhân viên nhà khách vẫn chưa tan ca. Diệp Thiếu Dương gọi một bình trà, mọi người cùng ngồi ở đại sảnh, vừa uống trà vừa bàn bạc kế hoạch tiếp theo.
Mọi người nhất trí cho rằng nên tiên hạ thủ vi cường, tập kích sào huyệt của Quỷ Mẫu — chính là giếng nước cổ nằm trong thôn Quỷ Tiên.
“Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, muốn cứu Tuyết Kỳ thì biện pháp tốt nhất chính là tất cả mọi người cùng vây công Quỷ Mẫu, chỉ để lại một người kiềm chế Tuyết Kỳ. Chờ Quỷ Mẫu vừa chết, chúng ta mới bắt giữ Tuyết Kỳ...”
Diệp Thiếu Dương nhìn quanh mọi người, nói tiếp: “Như vậy có thể khiến Quỷ Mẫu không nghi ngờ ý đồ của chúng ta, hơn nữa lúc đó bị vây công, mụ ta cũng không còn tâm trí đâu mà đi hoài nghi chuyện khác.”
Cả nhóm chậm rãi gật đầu. Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Người dùng để kiềm chế Tuyết Kỳ phải có pháp lực vượt trội hơn cô ấy, nếu không có thể sẽ bị cô ấy đánh chết, dù sao cô ấy cũng không biết chúng ta đang diễn kịch.”
Diệp Thiếu Dương gật đầu, suy nghĩ một lát rồi nói với nàng: “Vậy giao cho cô đi, chỉ có cô là thích hợp nhất, hơn nữa hai người đều là nữ.”
Nhuế Lãnh Ngọc nghiêng đầu hỏi: “Liên quan gì đến nam nữ?”
“Không có gì,” Diệp Thiếu Dương nhức đầu, “Tôi cũng không biết tại sao, chỉ cảm thấy hai người phụ nữ đấu pháp với nhau có vẻ hợp lý hơn một chút...”
Nhuế Lãnh Ngọc quả quyết: “Tôi không làm. Tôi muốn đấu với Quỷ Mẫu.” Đoạn quay sang nói với Uông Ngư: “Sư huynh, anh đi đi.”
“Anh cũng không đi, anh phải bảo vệ em.” Uông Ngư cười hắc hắc nói.
Diệp Thiếu Dương nhìn bộ dạng dính người của hắn, thật muốn mượn câu cửa miệng của Tiểu Mã: Đấm một phát cho hắn thành thằng ngốc luôn cho rồi.
Tứ Bảo lên tiếng: “Nếu không ai đi thì để tôi đi, đánh ai đối với tôi không thành vấn đề, chỉ sợ tôi không phải đối thủ của cô ấy thôi.”
Diệp Thiếu Dương suy nghĩ một chút rồi nói: “Dưa Dưa, cậu đi giúp Tứ Bảo một tay.”
Dưa Dưa gật đầu, hỏi khi nào thì hành động.
“Tối mai, lúc đêm xuống.” Diệp Thiếu Dương đáp. Chuyến hành động này càng sớm càng tốt, nếu không phải vì trận chiến với Tà Thần vừa rồi khiến mọi người kiệt sức, lại có người bị thương, thì hắn đã muốn ra tay ngay trong đêm nay rồi.
Sau khi bàn bạc sơ bộ các chi tiết cho ngày mai, lão Quách chợt nhớ ra một chuyện, hỏi: “Tiểu sư đệ, trước đó Tà Thần có nói... hắn bị người ta sai khiến từ Quỷ Vực đến đây với mục đích là tìm cuốn Y Dương Thư. Chuyện này lạ thật, lũ quỷ quái đó cần Y Dương Thư làm gì, chúng đâu có tu luyện được pháp thuật?”
Vấn đề này Diệp Thiếu Dương cũng từng thoáng nghĩ qua, lập tức hỏi lại: “Sao anh biết kẻ sai khiến là yêu quỷ mà không phải là người?”
Lão Quách ngẩn ra: “Hắn chẳng phải từ Quỷ Vực tới sao, Quỷ Vực lẽ nào lại có con người?”
“Chuyện này không có gì là tuyệt đối cả,” Diệp Thiếu Dương trầm ngâm, “Nói chung có rất nhiều khả năng, chúng ta cũng không cần đoán mò làm gì.”
Lão Quách gật đầu: “Dù sao thì chú cũng phải cất kỹ cuốn Y Dương Thư đó, đừng để ai trộm mất.”
Trải qua liên tiếp các trận kịch chiến, mọi người ai nấy đều đã mệt lử. Sau khi uống hết bình trà, tất cả giải tán về phòng nghỉ ngơi.
Diệp Thiếu Dương về phòng, tắm rửa sạch sẽ, dán Huyết Tinh Phù bên ngoài cửa rồi leo lên giường ngủ thiếp đi.
Vì quá mệt mỏi và căng thẳng, hắn vừa nằm xuống đã chìm sâu vào giấc ngủ, ngay cả khi Dưa Dưa nhảy lên ngực nằm hắn cũng chẳng hề hay biết...
Toàn bộ trấn Ẩn Tiên chìm trong giấc mộng.
Những luồng khí đen kịt từ núi Lưỡng Giới lan tràn ra, bao phủ lấy trấn Ẩn Tiên. Vô số du hồn lệ quỷ nương theo làn quỷ khí che chở, bắt đầu rục rịch hành động.
Tại thôn Diệp Gia, có một hộ gia đình nằm biệt lập trên sườn núi phía bắc làng.
Lão Diệp bị bệnh phong thấp, cứ hễ trời nổi gió hay đổ mưa là các khớp xương lại đau nhức. Nửa đêm, lão bị cơn đau làm cho tỉnh giấc, hai khớp gối như bị đóng đinh vào.
Bà vợ bị lão làm thức giấc, liếc nhìn lão một cái rồi hỏi: “Ông làm sao mà không ngủ thế?”
“Khớp xương đau quá, ngày mai tám phần mười là trời âm u sắp mưa rồi.” Lão Diệp nhìn ra khung cửa sổ đen kịt, xoa nắn đôi chân đau nhức tê dại, đau đến mức răng đánh vào nhau lập cập. Lão vỗ vỗ bà vợ: “Bà nó ơi, bà ra ngoài thu quần áo vào đi, đừng để ngày mai mưa xuống lại ướt hết.”
Bà lão không muốn rời giường, càu nhàu: “Ướt thì mai giặt lại lần nữa, có máy giặt lo gì.”
Lão Diệp nổi giận: “Giặt lại không tốn tiền điện nước à? Bà cũng đâu đã già đến mức không đi lại được, dậy thu cái quần áo thì có gì to tát đâu.”
“Chỉ giỏi vẽ chuyện!” Bà lão lầu bầu ngồi dậy, bước xuống giường, đẩy cửa ra sân. Bà vơ lấy đống quần áo vừa giặt xong chiều nay vào lòng.
Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, bà thấy một đám mây đen đang từ phương bắc chậm rãi trôi tới, một luồng gió lạnh lẽo thổi qua. Bà thầm nghĩ lão già nhà mình đoán cũng chuẩn thật, quả nhiên là sắp mưa.
Sau khi thu dọn quần áo mang vào nhà, trước khi đi ngủ, bà lão ghé qua nhà vệ sinh.
Nhà vệ sinh nằm ở một góc sân. Bà lão cầm đèn pin đi tới, vừa ngồi xuống thì nghe thấy từ trong chuồng gà truyền đến những âm thanh lạ lùng, tiếng “cắc cắc, khục khục” như thể có ai đó đang gặm xương.
Nhà lão Diệp nằm ngay đầu phía bắc thôn, ra khỏi cửa là đồi núi, thỉnh thoảng vẫn có chồn lẻn vào nhà trộm gà.
Bà lão nghĩ lần này cũng vậy, chắc chắn là lũ chồn đang phá phách. Thế là sau khi ra khỏi nhà vệ sinh, bà thuận tay nhặt một chiếc cuốc ở chân tường, tiến về phía chuồng gà định bụng đánh đuổi lũ chồn.
Bên trong chuồng gà im phăng phắc, không nghe thấy tiếng gà kêu, chỉ có âm thanh kỳ quái kia phát ra từ góc chuồng: “Rắc, rắc...”
Bà lão mở cửa chuồng gà, rọi đèn pin vào, kết quả lại nhìn thấy từng con gà chết bị ai đó chất đống ở góc.
Bà lão rùng mình, đang định nhìn cho kỹ thì đống gà chết đột nhiên “động đậy”, từng con một rơi xuống. Phía sau đống xác gà hiện ra khuôn mặt của một người, hai tay hắn đang bưng một con gà chết, ra sức nhai ngấu nghiến.
Cảm nhận được ánh sáng, người đó quay mặt lại, quệt vết máu trên môi, đưa nửa con gà chết về phía bà lão, ú ớ nói: “Đến đây... bà cũng ăn đi...”
Bà lão rụng rời chân tay, ngã bệt xuống đất, theo bản năng lùi lại phía sau.
“Không ăn à, hắc hắc,” người đó gạt đống gà chết sang một bên, lao về phía bà lão, “Vậy thì ta ăn bà...”
Lão Diệp nằm trên giường đợi mãi không thấy vợ về, trong lòng bồn chồn, đang định bật đèn ra ngoài xem sao thì nghe tiếng cửa “két” một tiếng mở ra. Lão nằm xuống trở lại, cằn nhằn: “Thu quần áo gì mà lâu thế, mau ngủ đi!”
Đợi một lát vẫn không thấy vợ lên giường, trái lại chỉ nghe thấy tiếng cười khì khì kỳ quái. Lão Diệp cảm thấy có gì đó không ổn, xoay người nhìn lại thì thấy một bóng người đang ngồi xổm dưới đất như một con chó, thở hổn hển nặng nề.
Lão Diệp vội vàng bật đèn, liếc mắt một cái liền nhận ra đó là lão Trương hàng xóm. Lão ta ngồi bệt dưới đất, cả người máu thịt be bét, trên mặt mất đi một mảng da lớn, một con ngươi lồi hẳn ra ngoài, chỉ còn dính lại bởi mạch máu, lủng lẳng đung đưa. Bụng lão ta bị khoét một lỗ lớn, máu tươi vẫn không ngừng chảy ra.
Vậy mà lão ta dường như không hề biết đau, nhe răng cười với lão Diệp, hai tay thọc vào vết thương ở bụng, ra sức xé rách thêm rồi lôi ra một đống ruột gan lòng phèo xanh xanh đỏ đỏ, đưa về phía lão Diệp hô lên: “Nào, để tôi đút cho ông ăn...”
Lão Diệp trợn trắng mắt, trực tiếp ngất xỉu.
Đề xuất Voz: Ma ban trưa - thể loại tâm linh