Chương 57

Trước đêm giao thừa, tôi ngồi ngoài cửa trong cái tiết trời lạnh cóng để trông nồi bánh chưng cho mẹ. Nói thật, cái việc này phải nhiều người ngồi quây bên bếp lò, rồi luyên thuyên chém gió mới vui, chứ một mình co rúm như tôi, lại càng thêm buồn ngủ.

Tôi tự pha một cốc cà phê, trùm mũ kín mít ngồi cạnh cái bếp lò, mở điện thoại ra xem. Đã hơn mười một rưỡi tối, giờ cũng chẳng còn sớm nữa, chắc là Diệu Linh đã đi ngủ rồi.

Từ lúc cô ấy về nhà cùng ba mẹ, cũng ít liên lạc với tôi hơn, cả ngày cùng lắm cũng chỉ vẻn vẹn vài tin nhắn qua loa đại khái. Tôi thở dài, chắc hẳn là ở nhà không được thoải mái tự do, nên thường bị ba mẹ kiểm soát. Cũng đúng thôi, bởi vì cô ấy là tiểu thư duy nhất mà.

Đang não nề suy nghĩ, bỗng dưng một chiếc xe ga đỗ xịch dưới lòng đường trước cửa nhà tôi. Bị ánh sáng làm cho lóa mắt, tôi phải chớp chớp vài cái mới nhận ra, cái dáng người lạch bạch của đồng chí bí thư và mảnh mai của Thu Hương. Tuy bất ngờ, nhưng tôi thật sự chẳng buồn lên tiếng, lại chỉ nhìn hai người họ chằm chằm.

"Nè, sao nhìn thấy tụi này mà chẳng thèm chào hỏi một câu thế?" Thu Hương cười cười, ôm một bọc khoai với ngô nướng nóng hổi tới ngồi bên cạnh tôi.

Tôi thở ra một hơi, rồi mỉm cười: "Lâu rồi không gặp, tình hình vẫn ổn chứ?"

"Ừm... hơi nhớ cậu một tí..." Cô nàng cười, đưa cho tôi một bắp ngô nướng thơm phưng phức.

Tôi nhận lấy, cũng không trả lời, chính xác là cũng không biết nói gì nữa. Tôi biết là Thu Hương vẫn còn tình cảm với tôi, dù khó hiểu ở chỗ không biết vì cái gì mà cô nàng lại thích tôi mặc dù chẳng quen biết nhiều cho lắm, nhưng tôi thấy mình lại không muốn làm tổn thương cô gái này. Thế là tôi quyết định cứ tỏ ra như hai người bạn bình thường lâu ngày không gặp nhau: "Học hành thế nào rồi?"

"Ừm, cũng tàm tạm..." Cô nàng hơ hơ tay trước bếp lò ấm cúng, lại nói: "Tớ đang học song song cả tiếng Pháp lẫn tiếng Nhật, hơi khó khăn một chút, nhưng không sao."

Tôi ngạc nhiên: "Cậu tính đi du học hay sao?"

Cô ấy mỉm cười, lắc đầu: "Tớ học Dược mà, nhiều tài liệu tiếng nước ngoài cần tham khảo, mà toàn từ chuyên môn, nên khó hiểu lắm. Cho nên tớ đành phải học thêm thôi."

Tôi "À" một tiếng, thầm tự thấy cô gái này đúng là thật xuất sắc. Nếu là tôi, chắc tôi cũng bó tay chịu chết thôi.

Lúc này tôi mới thấy có điểm kì quái. Chợt nhận ra còn đồng chí bí thư cũng tới mà nãy giờ chẳng thấy cái giọng oang oang của nó đâu, tôi bèn đưa mắt ra phía chiếc xe ga nhìn. Bắt gặp ánh mắt của tôi, Minh Nhật chợt có điểm bối rối mà quay đi chỗ khác.

Thằng ranh, ngồi đó gió thổi mất não mày!

"Nè, vào đây cho ấm." Tôi vỗ vỗ vào cái ghế nhựa chỏng chơ bên cạnh mình, "Mày ngồi đó làm gì?"

Nó gãi gãi đầu cười hì hì, rồi cũng tiến lại ngồi xuống cạnh tôi. Nhìn cái kiểu run lên cầm cập của nó, tôi bỏ bắp ngô còn đang ốm nóng từ tay mình sang phía nó. Dù tôi ghét thằng này cái vụ dám lớn miệng tỏ tình với Diệu Linh, nhưng thật ra tôi lại chẳng giận ai được lâu cả, nên coi như là nó gặp may đi, vì tôi quá rộng lượng.

"Cuối năm nên tụi này rủ nhau đi chơi, rảnh thế là ghé qua chỗ cậu." Thu Hương ngồi nhích nhích về gần tôi, "Ôi chỗ này sao hút gió thế?"

Tôi còn chưa kịp phản ứng, bỗng dưng bên cạnh thằng Nhật đã nhíu mày mà lên giọng oang oang: "Thế thì mày đổi chỗ cho tao đi này, có tí gió mà cũng kêu."

Thu Hương le lưỡi châm chọc: "Không đổi, làm gì được nhau?"

"Con ranh, mày ngồi nhích ra ngoài đi cho thoáng khí." Thằng Nhật càu nhàu.

Tôi bật cười, khua tay đến gần bên nồi bánh chưng bâng quơ hỏi: "Tết này đi chơi không? Rảnh mà..."

Không khí im lặng bao phủ sau khi tôi dứt lời, rồi bỗng dưng một trận nhao nhao.

"Có đi, đi chơi xa xa hay gì?" Minh Nhật hào hứng nhìn tôi.

Tôi chép miệng, hình như ở đây tôi đang là người đưa ra quyết định thì phải: "Gần thôi, đi trong ngày."

"Ra ngoại thành chơi đi." Thu Hương đưa ra ý kiến, "Ở thành phố chán chết ý."

Thằng Nhật khinh bỉ đốp chát con bạn: "Thế mày định đi ngắm bò hay gì?"

Tôi yên lặng ngồi giữa mà nghe hai người đôi co. Tự dưng thấy trong lòng sảng khoái hơn rất nhiều, không còn cái cảm giác u ám cô đơn như lúc nãy nữa. Bếp lửa cháy bập bùng lại càng tăng thêm không khí sôi nổi của ba người chúng tôi.

"Mày định... ngồi trông cái này đến bao giờ?" Bỗng dưng Minh Nhật chỉ vào nồi bánh chưng và hỏi tôi.

"Không biết, khi nào chín thì thôi!"

Chính là khi tôi vừa dứt lời, thằng kia đã oang oang cái miệng: "Mày điên à, thế thì lâu lắm. Ngồi như này cẩn thận cảm lạnh đấy!"

Cả tôi với Thu Hương đều được một phen hoảng hồn. Đúng là dạo gần đây thằng Nhật có vài điểm kì lạ, nhưng tôi không nghĩ nó lại thay tính đổi nết đến mức này. Từ bao giờ mà nó còn bày đặt quan tâm người khác đến như vậy? Tôi nghi hoặc nhìn nó.

Hình như hiểu được suy nghĩ của tôi, nó bối rối gãi đầu: "Ý tao là, năm tới học quân sự, cần có sức khỏe..."

Càng nói càng cảm thấy liên thiên! Tôi không thèm đôi co với nó nữa.

Lúc này Thu Hương đột nhiên lên tiếng: "Muộn rồi, phải về thôi Nhật!"

Đề xuất Linh Dị: Gương Vỡ
BÌNH LUẬN