Chương 196: Vấn đề không lớn
"Hắc ám khống ảnh", một kỹ năng cao giai.
Thế nào là kỹ năng cao giai?
Ấy là thứ mà đám học sinh cấp ba cơ bản không có cửa đụng vào.
Bởi lẽ, tất cả mọi người mới vừa bước chân vào con đường Ngự Thú Sư chưa bao lâu, còn đang mò mẫm cách bồi dưỡng sự ăn ý cùng sủng thú.
Về phần kỹ năng, đám học sinh cao trung bình thường muốn học được một kỹ năng đê giai thôi cũng phải cân đo đong đếm, so sánh ba bảy cơ sở huấn luyện sủng thú xem nơi nào phù hợp.
Đám đặc chiêu sinh thì may ra bỏ công sức vào việc làm sao vận dụng xảo diệu các kỹ năng đê giai và trung giai.
Lúc này, ngươi bảo sủng thú của ngươi học được kỹ năng cao giai ư? !
Nếu là một vị Ngự Thú Sư nghề nghiệp đẳng cấp cao hoặc một vị bồi dưỡng sư có tiếng tăm để sủng thú cấp thấp học được kỹ năng cao giai, có lẽ bọn họ còn không đến nỗi kinh sợ đến thế.
Nhưng ngươi chỉ là một tân sinh lớp mười còn chưa nhập học, khế ước con sủng thú thứ hai vẫn còn giai đoạn sơ cấp mà đã học được kỹ năng cao giai? ! !
Vương Dao bọn người trực tiếp hóa đá.
Mẹ nó, đây là người sao? !
Không phải người, Kiều Tang vội vàng kêu Nhỏ Tầm Bảo Quỷ dừng lại.
Cứ vòng mãi thế này, Nha Bảo không khéo lại hôn mê mất.
"Tìm ~"
Nhỏ Tầm Bảo Quỷ dừng lại, vẻ mặt vô tội.
Vừa thể hiện kỹ năng của mình, vừa tiện thể giúp Nha Bảo đại ca rèn luyện, không tốt sao?
"Nha..." Nha Bảo mắt lấp lánh, thân thể lắc lư hai cái mới đứng vững lại.
Nó nghe lời Nhỏ Tầm Bảo Quỷ, không nhịn được giơ một móng vuốt đập lên đầu Nhỏ Tầm Bảo Quỷ.
"Nha Nha!"
Ít nhất ngươi cũng phải nói trước một tiếng chứ!
"Tìm ~"
Nhỏ Tầm Bảo Quỷ ngượng ngùng gãi gãi đầu, rồi lấy xuống vòng tròn, lấy ra lọ dược tề tươi mát vừa mua hôm qua, hai trảo dâng lên.
"Nha."
Nha Bảo lộ ra vẻ "ngươi coi như biết sai mà sửa đổi" đầy hài lòng.
Vừa định giơ móng vuốt nhận lấy thì Kiều Tang đã nhanh tay cướp lấy lọ dược tề.
"Nha?"
Nha Bảo ngơ ngác.
"Dược tề này là để ngươi buồn nôn chóng mặt thì dùng, ngươi bây giờ có buồn nôn chóng mặt không?" Kiều Tang nghiêm trang nói.
"Nha..."
Nha Bảo cảm thụ một chút, lắc đầu.
"Vậy là được rồi, chúng ta chỉ mua có mấy bình, phải dùng vào lúc cần thiết, bằng không chẳng mấy chốc lại phải đi mua." Kiều Tang tận tình khuyên nhủ.
Tuy giờ có tiền, nhưng nên tiết kiệm vẫn phải tiết kiệm a...
"Nha."
Nha Bảo gật gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, ai bảo Ngự Thú Sư nhà nó nghèo quá.
Bên này, Hứa Á Kiệt là người đầu tiên hồi phục tinh thần, nhìn Nhỏ Tầm Bảo Quỷ với vẻ mặt đầy khó tin: "Hắc ám khống ảnh! Thật sự là Hắc ám khống ảnh!"
"Ngọa tào! Cái này mà Trịnh Bạo Long biết được thì hắn còn không trực tiếp đem ngươi lên cúng bái!" Thi Cao Phong ghen tị đến muốn nát tan.
Vương Dao vẫn còn bộ dạng mất hồn mất vía.
"Ta không có lừa các ngươi chứ." Kiều Tang cười nói.
"Không có không có!" Hứa Á Kiệt và Thi Cao Phong ăn ý vô cùng đồng thời lắc đầu.
"Vậy các ngươi bắt đầu đi." Kiều Tang làm động tác mời.
"Tìm ~"
Nhỏ Tầm Bảo Quỷ vẻ mặt mong đợi nhìn hai người bọn họ.
Thi Cao Phong ngớ người, lập tức không kịp phản ứng: "Bắt đầu cái gì?"
Kiều Tang trừng mắt nhìn, nói: "Không phải bảo một người trồng cây chuối ỉa, một người trồng cây chuối ỉa xong rồi còn dùng dầu gội đầu hiếm gội sao?"
Thi Cao Phong: "..."
Hứa Á Kiệt: "..."
Trầm mặc một hồi, Thi Cao Phong xấu hổ cười một tiếng: "Chúng ta chỉ là nói đùa thôi, ngươi sẽ không thật sự muốn xem đấy chứ."
Kiều Tang gật gật đầu: "Ta muốn xem."
Thi Cao Phong và Hứa Á Kiệt sợ đến phát khiếp, vô ý thức che quần, bọn họ không ngờ Kiều Tang lại đến thật.
Kiều Tang thấy thế liền dang tay ra, nói: "Thật ra các ngươi không cần trồng cây chuối ỉa cũng được, chỉ cần đáp ứng ta một điều kiện khác."
"Tìm kiếm ~"
Nhỏ Tầm Bảo Quỷ bĩu môi, lộ ra vẻ đáng tiếc.
Nó thật sự rất muốn xem.
"Ngươi nói đi!" Thi Cao Phong và Hứa Á Kiệt trông thấy vẻ mặt của Nhỏ Tầm Bảo Quỷ, sợ đến run rẩy, đồng thanh nói.
"Hứa Á Kiệt ta chưa nghĩ ra, ngươi thì đem cái bình soa mà lần trước cho Huyễn Thủy Bảo Bảo rút lại đi." Kiều Tang thừa cơ nói ra mục đích cuối cùng của mình.
Hứa Á Kiệt thở dài một hơi.
Thi Cao Phong thì ngớ người nửa ngày: "Ngươi bị mua chuộc rồi?"
Kiều Tang khóe miệng giật một cái, giải thích: "Chỉ là làm một giao dịch thôi."
Thi Cao Phong vùng vẫy một hồi, đột nhiên ngẩng đầu chân thành nói: "Hay là ta trả lại cho ngươi xem đi!"
Vừa nói vừa làm bộ muốn giật quần xuống.
"Huynh đệ! Bình tĩnh! Ngươi suy nghĩ lại đi!" Hứa Á Kiệt sợ đến vội vàng ra tay ngăn lại động tác của hắn.
Kiều Tang vẻ mặt bình tĩnh nhìn Thi Cao Phong biểu diễn, nói: "Ngươi cởi đi, ngươi dám cởi ta liền dám nhìn."
Nàng mới không tin hắn thật sự dám cởi, coi như cởi nàng cũng không tin hắn dám làm thật, lùi mười ngàn bước nói hắn thật sự kéo nàng cũng không tin hắn dám dùng dầu gội đầu hiếm.
Luận về tố chất tâm lý vững như bàn thạch so với học sinh trung học, Kiều Tang tự tin không ai bằng.
Thi Cao Phong không ngờ Kiều Tang nhìn bề ngoài nhã nhặn như vậy mà nội tâm lại buông thả không bị trói buộc đến thế, hắn hiện tại cởi cũng không xong, không cởi cũng dở.
Giằng co nửa ngày, Thi Cao Phong hạ quyết tâm.
Thật sự không được thì đánh cược một lần! Hắn không tin Kiều Tang thật sự dám nhìn!
Ngay lúc Thi Cao Phong run run rẩy rẩy lộ ra nửa cái bờ mông mông tử thì một giọng nói quen thuộc ở phía sau yếu ớt vang lên.
"Thi Cao Phong, ngươi đang làm cái gì đấy."
"..."
Cuối cùng, Thi Cao Phong vẫn đồng ý sửa lại bình soa.
...
Một ngày đặc huấn này hiệu quả tốt hơn hôm qua rất nhiều.
Nha Bảo dưới sự giúp đỡ của Nhỏ Tầm Bảo Quỷ từ chỗ ban đầu 5 giây đã không kiên trì được, đến bây giờ đã có thể liên tục xoay chuyển khoảng 15 giây.
Ngày kế cũng chỉ dùng hết hai bình dược tề tươi mát.
Buổi tối trên đường từ trường về, Kiều Tang ngồi trên lưng Nha Bảo, ngữ trọng tâm trường nói: "Nha Bảo à, chúng ta cố gắng trong vòng bốn ngày tới luyện được cái 'Hồi Kích Vòng Phòng Hộ' thành hình, như vậy đến khi khai giảng tiếp nhận khiêu chiến của người khác mới có thêm phần thắng."
Nguyên nhân căn bản thực ra là dược tề tươi mát chỉ đủ dùng trong bốn ngày...
"Nha!"
Nha Bảo lòng tin tràn đầy, hoàn toàn tin tưởng Ngự Thú Sư nhà nó nói thời gian này là vì sau bốn ngày sẽ bị người khác khiêu chiến.
...
Kiều Tang không quên chuyện đã hứa với Kim Phi Phàm, nàng đi vào một tiệm sửa điện thoại ven đường.
"Lão bản, sửa cái điện thoại."
Chủ tiệm liếc mắt nhìn con sủng thú hoa lệ chưa từng gặp trên đường kia, rồi nhìn cô thiếu nữ tết tóc đuôi ngựa trước mặt, tuy mặc mộc mạc, nhưng có Viêm Linh Khuyển đồng hành thì toàn thân lộ ra khí tức phú nhị đại.
Trong đầu hiện lên ba chữ.
Có thể làm thịt.
Chủ tiệm kiểm tra một chút, nhíu nhíu mày, làm bộ một bộ dáng vẻ đắn đo, rồi hai tay kết ấn triệu hồi ra một con Từ Hãn Chuột.
Bây giờ làm bất cứ việc gì, chỉ cần có sủng thú trợ giúp thì liền có vẻ đẳng cấp tăng lên không ít, giá cả cũng có thể tăng lên gấp bội.
"Điện thoại di động của cô vấn đề có chút lớn à." Chủ tiệm vừa nhìn điện thoại vừa nói: "Nhỏ Hung Hãn, ngươi xem có phải mạch điện có vấn đề không."
Vừa nói hắn vừa đưa điện thoại di động cho Từ Hãn Chuột bên cạnh.
Ai ngờ Từ Hãn Chuột đờ người không nhúc nhích, vẻ mặt kinh hoảng nhìn về phía cô thiếu nữ trước mặt.
Chủ tiệm ngớ người: "Ngươi sao vậy?"
"Từ từ!" Từ Hãn Chuột mặt lộ vẻ sợ hãi.
Kiều Tang nhìn cái đuôi của Từ Hãn Chuột hiện lên tia điện, đại khái đoán ra vì sao nó lại phản ứng như vậy, nàng gãi đầu một cái, ngượng ngùng nói: "Có lẽ là cảm ứng được trên người ta có U Linh hệ sủng thú đi."
Chủ tiệm lập tức hai mắt trừng lớn, cơ bắp trên mặt đều đang run rẩy: "U, U Linh hệ sủng thú..."
"Ừ." Kiều Tang gật đầu nói: "Sủng thú của ta, nó đang ẩn thân."
Chủ tiệm: "! ! !"
Sau năm phút.
Chủ tiệm cười híp mắt đưa điện thoại di động tới: "Điện thoại di động của cô vấn đề không lớn, cảm ứng không nhạy bén chỉ là do miếng dán bảo vệ có vấn đề, thay miếng dán khác là được, tổng cộng mười đồng."
Đề xuất Tiên Hiệp: Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên