Chương 225: Kiều Tang phạm pháp?
Toàn trường chấn động!
Nói thật, ngày hôm nay, cái lễ khai giảng này còn gây rung động hơn cả mấy vụ "Top 10 sự kiện khó tin" trên mạng mà ta từng xem.
Cảm giác như đọc được bài post trên diễn đàn: "Ta lạc vào bí cảnh, gặp một con Bá Niêm Long. Nó không những không tấn công ta, còn cho ta ăn, quấn quýt không rời. Nó còn kêu 'Bá bá, bá bá', ta nghi nó muốn nhận ta làm cha nên đã khế ước nó rồi!".
Kinh ngạc, rung động thật đấy, nhưng có liên quan gì đến bọn hắn đâu.
Nhưng chuyện xảy ra ở lễ khai giảng hôm nay lại là sự thật sờ sờ trước mắt!
Một tân sinh, hai sủng thú, liên chiến hơn hai trăm trận!
Nếu có thể bổ sung trạng thái liên tục thì còn miễn cưỡng chấp nhận được.
Một con Tầm Bảo Quỷ, một con Viêm Linh Khuyển, bọn họ còn nhịn được. Dù sao có tiền thì sủng thú gì cũng mua được, chỉ là kẻ có tiền có chịu chi hay không thôi.
Sủng thú tân chủng mấy năm nay hiếm thấy thật đấy.
Nhưng dăm bữa nửa tháng lại thấy viện nghiên cứu nào đó tung ra hình thái tiến hóa mới của sủng thú, trong lòng bọn họ vẫn còn chút sức chống cự, cùng lắm thì chỉ là bất ngờ khi thấy Ngự Thú Sư có sủng thú hình thái mới xuất hiện bên cạnh thôi.
Nhưng, hai con sủng thú đều học được cao giai kỹ năng thì không thể nuốt trôi!
Tất cả những gì đối phương thể hiện, hoàn toàn trái ngược với lẽ thường của sủng thú!
"Hỏa Tinh Vũ! Lại còn là cao giai kỹ năng!"
"Cao giai kỹ năng dễ học vậy sao?!"
"Viêm Linh Khuyển ngầu lòi! Ta quyết định rồi, nửa thân dưới của ta nhất định phải khế ước chó Hỏa Nha!"
"Mấy huynh đệ nghĩ xem, nếu ta không muốn bí tịch Thuấn Di mà lại đến hỏi Kiều Tang bí quyết dạy sủng thú học cao giai kỹ năng, nàng có cho không?"
"Mộng đẹp đấy cưng!"
"Nghĩ cái gì vậy, bí tịch Thuấn Di với cao giai kỹ năng giá trị khác nhau một trời một vực!"
"Cũng chưa chắc, nghĩ kỹ mà xem, dù mấy sư muội này biến thái thật đấy, nhưng để hai con sủng thú học được cao giai kỹ năng ở cái tuổi này thì ta thấy không ai làm được. Huống chi một con còn là sủng thú cấp thấp nữa chứ. Ta đoán phía sau nàng có cao nhân chỉ điểm. Đổi bí tịch Thuấn Di lấy phương thức liên lạc với cao nhân kia, biết đâu nàng lại đồng ý."
"Mà nói đi cũng phải nói lại, Viêm Linh Khuyển hình như tàn rồi thì phải, có phải chúng ta tính là thắng không?"
"Không biết, nàng đâu có nói là muốn đấu với cả trường, chỉ bảo ai thắng nàng thì những người đã lên đấu trước đó đều được bí tịch Thuấn Di. Nhưng chúng ta đâu có thắng, tên cuối cùng lên cũng chỉ hòa với nàng thôi, mà nàng vẫn còn một con Tầm Bảo Quỷ nữa."
Giữa lúc mọi người xôn xao bàn tán, nữ lão sư làm trọng tài mới hoàn hồn, nuốt nước bọt một cái rồi cầm micro tuyên bố: "Viêm Linh Khuyển và Lực Thủ Vịt cùng mất khả năng chiến đấu, Kiều Tang thắng!"
Dù trận này là hòa, nhưng sủng thú của Trần Chấn Minh chỉ có một con Lực Thủ Vịt, Kiều Tang vẫn còn Tầm Bảo Quỷ.
Luật đấu không phải 1v1 mà là tất cả sủng thú đã khế ước đều có thể ra sân.
Thực lực thể hiện chính là thực lực, sủng thú nhiều cũng là một dạng thực lực, mọi người ở đây đương nhiên không có ý kiến gì.
"Bạn học Kiều Tang, em định tiếp tục dùng Tầm Bảo Quỷ không?" Nữ lão sư quay đầu, dè dặt hỏi.
Kiều Tang vô thức nhìn Tầm Bảo Quỷ nhỏ.
Tầm Bảo Quỷ nhỏ cứng đờ người, ngay sau đó thân hình lung lay, lộ vẻ cực kỳ suy yếu.
"Tìm..."
Kiều Tang: "..."
Kiều Tang lắc đầu: "Không đấu nữa."
"Tìm!"
Tầm Bảo Quỷ nhỏ lập tức tỉnh táo lại.
Cuối cùng cũng chịu dừng... Nữ lão sư cũng thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ có trời mới biết vừa rồi cô suýt nữa thành cái máy ghi âm rồi.
Mọi năm giờ này, đừng nói là phần thể hiện thực lực, lễ khai giảng đã kết thúc từ lâu rồi.
Dưới sự ra hiệu của nữ lão sư, một nam lão sư mặc trang phục chỉnh tề bước lên chủ trì: "Phần thể hiện thực lực của bạn học Kiều Tang xin được kết thúc tại đây. Xin mời thành viên đội tuyển kế tiếp!"
Đám học sinh nghe xong liền bất mãn.
Mãi mới thấy Viêm Linh Khuyển tàn, nhân viên y tế trường cũng không thể tiếp tục chữa trị, chỉ còn lại một con Tầm Bảo Quỷ, vậy mà lại không đấu nữa, thế thì bí tịch Thuấn Di của bọn họ làm sao bây giờ?
"Đừng đi! Chúng ta đấu tiếp!"
"Tiếp tục đi! Đừng bỏ cuộc mà!"
"Có phải là ngươi sợ rồi không?"
Thánh Thủy Quán ồn ào náo nhiệt hẳn lên.
Kiều Tang dừng bước chân đang chuẩn bị xuống đài, quay đầu lại.
Nữ lão sư vô thức tiến lên đưa micro tới.
Kiều Tang cũng không khách khí, trực tiếp cầm lấy thử âm lượng, cả hội trường im phăng phắc.
Khá lắm, đến hiệu trưởng nói chuyện học sinh cũng không yên tĩnh đến thế này... Nam lão sư chủ trì thầm kinh ngạc.
"Mọi người có thể tìm ta khiêu chiến bất cứ lúc nào, chỉ cần trong ba năm cấp ba có người thắng ta, cộng thêm 24 người vừa lên đấu, ta đều sẽ cho bí tịch Thuấn Di." Kiều Tang lên tiếng.
Đám đông giận mà không dám nói gì.
Nếu lúc này còn có người phản đối, chẳng phải là ngầm thừa nhận cả trường không ai có thể thắng được nàng hay sao?
Kiều Tang thấy vậy thì vui vẻ, xem ra điểm số trong trường học sắp tới không cần lo rồi.
Đúng lúc nàng trả micro cho nữ lão sư và chuẩn bị xuống đài, cửa lớn của Thánh Thủy Quán mở ra, một đám cảnh sát mặc đồng phục bước vào.
"Chào mọi người, chúng tôi là cảnh sát nhân dân đến từ cục công an thành phố Hàng Cảng. Xin hỏi Kiều Tang có ở đây không?"
Đám học sinh ngơ ngác, phản ứng đầu tiên là: Kiều Tang phạm pháp?
Dù sao năm nay bị cảnh sát tìm đến tận cửa thì thường chẳng có chuyện gì tốt đẹp. Tuy nghĩ vậy nhưng vẫn có không ít người chỉ vào vị trí trên sân.
Cảnh sát dẫn đầu nhìn theo hướng đó, nhếch miệng cười: "Xin lỗi, chúng tôi đến muộn."
Toàn thể thầy trò: "????"
...
Ngày 1 tháng 9, Kiều Tang nổi tiếng, nhảy lên thành nhân vật phong vân cấp trường.
Vừa thể hiện thực lực chấn nhiếp toàn trường, lại còn được một đoàn cảnh sát đến trao giải.
Không cần biết sau này nàng thành tựu đến đâu, chỉ riêng việc gây ra náo động lớn như vậy ngay ngày đầu nhập học thì Thánh Thủy Trung Học từ khi thành lập đến nay tuyệt đối là trường hợp duy nhất.
5 giờ 33 phút chiều, giờ tan học.
Kiều Tang thu dọn đồ đạc.
"Nhiều người ghé vào cửa sổ nhìn cậu quá." Kim Phi Phàm nói nhỏ.
Trong giọng nói của nàng mang theo ý cười, tâm trạng có vẻ rất tốt.
Nhờ phúc của Kiều Tang, phần thể hiện thực lực vừa rồi làm qua loa, mỗi người chỉ đấu một trận là không còn ai lên khiêu chiến nữa.
Trước kia thì thành viên đội tuyển phải bảo vệ danh ngạch đến cùng.
Kiều Tang nhìn xung quanh phòng học.
Không chỉ cửa sổ bên hành lang, mà ngay cả bên cửa sổ còn lại cũng đầy người, chỉ là bọn họ đều ngồi trên lưng sủng thú hệ phi hành.
Thấy Kiều Tang nhìn sang, ai nấy đều kích động hẳn lên.
Không ít người cầm lấy tờ giấy đã chuẩn bị sẵn đặt lên cửa sổ, cố gắng thu hút sự chú ý của Kiều Tang.
Kiều Tang lại thích ngồi ở vị trí gần cửa sổ, vừa quay đầu là có thể thấy nội dung trên giấy:
【 Tan học đừng đi, chúng ta quyết tử chiến! 】
【 7 giờ tối, trên thao trường quyết một trận sống mái! 】
【 Ta là Chu Vũ Vi lớp 11(3), ta có thể cùng Viêm Linh Khuyển hợp nhất Trương Ảnh không? 】
【 Ngự Thú Sư đừng đi đâu, đợi ta một chút, ta đợi ngươi dưới lầu! 】
【 Mỹ nữ mỹ nữ, có thể cho ta ứng trước bí tịch Thuấn Di không, ta đảm bảo trong thời gian học ở trường có thể thắng được cậu! 】
Kiều Tang cảm khái, nếu không phải hôm nay quá mệt mỏi, nàng nhất định phải chọn vài người trong số này để thêm điểm.
Lúc này, giáo viên chủ nhiệm từ ngoài phòng học bước vào, nói: "Kiều Tang, tốt quá rồi, may mà em chưa về. Hiệu trưởng tìm em."
Đề xuất Voz: Sau Này...!