Chương 108

Nó đành khó nhọc cười nhăn nhó, đến chán. Giá con bé mà biết là nó vừa vì bênh con bé mà một mình chống mafia, thì chắc cũng chẳng đến độ ném đá nó như vậy, chỉ khẽ lắc đầu chống chế:

- Không sao, ăn phở nhé?
- Thôi em không ăn đâu, hôm nay ăn nhiều hoa quả, no lắm. Về đi ngủ, buồn ngủ quá.
- Ừ. - Nó nói nhẹ như thở.
- Anh hôm nay làm sao ý? Sao thế? Bị mẹ mắng à?
- Không sao.
- À, em nhớ rồi, hôm nay mẹ họp, chắc lại nói gì anh phải không?
- Cũng có nói.
- Nói em nghe xem nào? Làm sao?
- Không sao.
- Em mà anh cũng giấu à? Nói đi. - Con bé gắt lên rồi cấu vào sườn nó.
- A! Đau! - Nó giật mình kêu rồi chao đảo tay lái: - Mẹ bảo từ giờ cấm cửa em, chẳng biết là có định tìm em tính sổ không?
- Ơ hay, em làm gì mà định úp sọt em? - Con bé gắt to hơn: - Bực mình thật.
- Lại cái vụ thuốc thang đấy, em làm gì thì tự biết chứ hỏi anh anh biết hỏi ai.
- Chẹp, tai nạn thôi, có phải em muốn thế đâu. Mà hôm đấy không phải thuốc của em nhé, em không tuồn “kẹo” vào nhà anh, anh dặn em rồi còn gì. Còn chuyện con dancer, chó nhà cắn càn không phải lỗi của chủ. Em biết được, thế anh bảo sao?
- Anh bảo nếu mà động đến em thì anh không đi làm nữa.
- Sặc, thật à?
- Thật.
- Rồi sao?
- Chắc mai anh nghỉ ở nhà.
- Ôi giời ơi, anh điên rồi. Nhất thiết phải thế đâu? Bar nhà anh em chỉ lên chơi thôi, chứ làm ăn gì ở đấy đâu mà anh phải thế, cấm cửa thì thôi. Bực mình chưa, không lên đấy làm thì anh tính làm gì?
- Làm quái gì chả được, bí quá thì mở hiệu cầm đồ.
- Thế hay làm xế cho em, em trả lương. Nhưng mà nói trước em bị hốt thì anh cũng thành đồng phạm đấy. Tội to chứ không nhỏ đâu. Thôi đừng có trẻ con, mai đi làm đi. Nếu không thì cứ nghỉ mấy ngày cho nó khí thế rồi đi làm lại, tự dưng ngõ quang không đi đâm đầu bờ bụi.

Nó im lặng không đáp trả, thực ra dạo này nó ôn hòa hơn nhiều nên có lẽ cũng tính là làm như thế. Chợt điện thoại lại rung lên, nó móc tay túi quần rồi gạt gạt màn hình, tin nhắn của thằng Hãn: “anh ơi, em bỏ phiếu chống đấy nhé, có 3 phiếu chống tất cả ”. Nó bật cười. Lũ chúng nó nhiều khi suy nghĩ và làm việc giống như một lũ trẻ con to xác hơn.

Đêm lạnh nhưng lòng tự nhiên thấy âm ấm. Vòng vèo mãi rồi nó cũng về đến nhà, bóng đèn pha chiếu thẳng đến trước cửa. Bóng một người con gái quàng khăn len to sù sụ ngồi trên xe đạp điện, bờ môi tím tái đang thổi phù phù lên đôi tay bụm trước miệng. Người ấy ngước đôi mắt to tròn lên nhìn nó ngạc nhiên. Nó cũng thế, giật mình đến độ phanh gấp khiến cho Hoa đang lim dim ngủ đằng sau giật nẩy người xô mạnh lên phía trước, con bé dụi dụi mắt nhảy xuống xe làu bàu:

- Anh đi kiểu gì đấy!

Rồi Hoa cũng hướng đôi mắt mơ ngủ lên nhìn người kia rồi lại quay sang nhìn nó. Sáu mắt nhìn nhau một hồi lâu không ai nói gì, ai cũng tỏ vẻ ngạc nhiên, rồi lại lúng túng. Cho đến khi Hoa phá vỡ bầu không khí ấy:

- Đưa em cái chìa khóa em lên bật bình tắm. Định hành xác nhau ở đây à? Hai người muốn nói chuyện gì cứ tự nhiên nhé.

Nói rồi con bé giật chùm chìa khóa mở cổng rồi đẩy nó ra khỏi xe, lẳng lặng dắt xe vào, bỏ mặc nó đứng đấy, đối diện… với quá khứ chưa xa.

Đề xuất Linh Dị: Mục Dã Quỷ Sự - Ma Thổi Đèn
BÌNH LUẬN