Chương 109

- "Em tới ngay nhà hàng đi, có chút lộn xộn." - Chị nó gọi điện thoại, giọng căng thẳng.
- "Vâng ạ." Nó bật ngay dậy, vội vội vàng vàng mặc quần áo chỉnh tề rồi phi xe thẳng về phía Linh Đàm.
Cứ tưởng đến nơi sẽ có phi vụ gì vui vui, hóa ra mọi chuyện vẫn bình thường. Không một dấu hiệu nào cho thấy có vụ lộn xộn đã và đang xảy ra ở đây, ngoại trừ một đám thanh niên ăn uống có vẻ hơi ồn ào một chút. Nó hất hàm hỏi:
- "Bọn ấy làm loạn à?"
- "Không, thực ra là bọn kia." - Chị chỉ tay về phía bàn trong góc, có lố nhố khoảng hơn chục đứa đang ăn uống khá im lặng.
- "Chúng nó quấy thế nào hả chị?"
- "Ngồi ăn nửa tiếng, lỡ tay làm vỡ khoảng bốn mươi cái bát. Lịch sự xin lỗi, hứa đền tiền, xong lại làm vỡ tiếp. Tao cũng vừa mới về thôi. Bọn phục vụ hoảng quá, chưa gặp vụ này bao giờ."
- "Tính sao? Cứ để chúng nó ăn cho no đi. Tí đứa nào ngọ nguậy em bẻ răng hết." - Nó nhổ bãi nước bọt xuống sàn rồi lấy chân di.
- "Mày biết ngoài kia xe biển bao nhiêu không? Độc 14, 15."
- "Thì sao. Đất nhà mình đây, ngán à?"
- "Mày có thấy lạ không? Người Hà Nội đi Quảng Ninh ăn sơn hào hải vị, đ' thành vấn đề. Nhưng người Quảng Ninh kéo đàn kéo đống lên Hà Nội ăn thì đôi khi phải xem xét lại, nhất là vỡ đến..."
Chị chưa kịp nói hết câu thì "Choang!", bát lại vỡ tiếp. Tiếng một ông có vẻ lè nhè gọi phục vụ mang bát ra. Chị lắc đầu, nhún vai và nói:
- "Thế đấy, bốn mươi mốt cái."
- "Chị xem có giải tán bớt được mấy đứa kia đi không?" - Nó chỉ tay về phía cái đám đang ồn ào - "Em gọi mấy đứa bạn em đến ngồi chơi xem thế nào."
- "Nhưng như thế không tiện."
- "Để chúng nó ở đây đập phá còn bất tiện hơn nhiều. Bớt phần trăm cho chúng nó, đi ca sau đi."
Chị miễn cưỡng cầm quyển sổ, đích thân lại gần cái đám ồn ào đang cụng ly, nói nói gì đó một hồi. Lúc sau nó thấy chị vẫy vẫy nó lại. Nó chắc mẩm có gì khó dễ rồi, lầm lì bước lại gần. Chưa kịp mở miệng nói gì thì một người con gái trong bàn đã cười vẫy tay với nó:
- "Kiên, lớn thế này rồi cơ à? Chị cứ để ý mãi xem Linh ở đâu, giờ mới thấy mặt."
Nó há hốc mồm, ngờ ngợ một lúc rồi reo ầm lên:
- "Chị Phương??? Ôi, chị hàng xóm, hehe." - Nó chợt nhớ ra bà hàng xóm gần nhà ngày xưa. Trước nhà bà nội bà này gần nhà nó, sau bà ấy được bố mẹ kéo đi xuất ngoại cũng cỡ chục năm nay rồi.
- "Chuẩn rồi. Vẫn nhớ chị cơ à?"
- "Sao không nhớ, hồi xưa hái hoa cứt lợn chơi đồ hàng suốt." - Nó nhấc ly rượu lên cụng với chị - "Chị về khi nào thế? Em tưởng chị đi luôn." - Nó hớn hở - "Đù, nhanh vãi, mười năm rồi còn gì."
- "Chị mới về, hai anh chị..." - Chị Phương đưa mắt tình tứ sang người thanh niên bên cạnh - "Tính về đây mở chuỗi cửa hàng? Muốn gặp hai chị em mà khó quá, phải rình đây suốt. Có gì bảo kê chị nhé."
- "Ăn uống á?" - Nó tròn mắt.

Đề xuất Đô Thị: Ác Ma Doanh Địa
BÌNH LUẬN