Chương 110
- "Không, ai dám cạnh tranh với chị em. Chị định bán hàng thời trang hàng hiệu. Đang hy vọng vào cái Time City và Royal City sắp mở đây."
- "Chị đã lấy chồng rồi ạ?" - Nó càng ngạc nhiên hơn.
- "Không... Đây là bạn thôi. Giới thiệu với hai người, đây là Henry Nguyễn." - Chị cười xòa - "Mà để ý cái đấy làm gì. Bên kia người ta không súp pờ soi như bên Việt mình đâu nhá. Nào cụng ly."
- "Kinh, Việt kiều yêu nước luôn." - Nó lại nâng ly lần nữa.
- "Không phải đâu, bà này cứ móc tên Facebook của anh ra trêu. Anh tên Cường. Trước anh học Ams, mới sang được có ba năm thôi. Đâu phải ai cũng có bố mẹ làm Việt kiều yêu nước." - Ông kia châm chọc.
- "Ôi thôi, gọi thế cho sang mồm." - Chị Phương cười.
- "Bên kia tính sao?" - Nó gẩy gẩy tay chị, nói thầm.
- "Em tính sao?" - Chị ngập ngừng - "Hay là cứ kệ."
- "Không kệ được đâu. Chị tính thế nào thì tính, đẩy đội này đi. Còn lại ở đây em giải quyết."
- "Hai chị em có gì mà thậm thụt thế?"
- "À, thực ra thì..." - Chị Linh gãi tai - "Thật là ngại quá, hôm nay có khách không mời cậu ạ. Mọi người không phiền thì có thể lên bar nhà tớ được không? Tớ sẽ gọi sắp bàn."
- "Khách nào?" - Chị Phương ngạc nhiên.
- "Chắc tớ nhạy cảm chút thôi."
- "Anh kìa, xem có gì nhạy cảm có giải quyết giúp được không?" - Chị Phương hất hàm sang anh Cường.
- "Có chuyện gì thế, nói anh nghe xem có giải quyết được không?" - Anh Cường nói.
- "Có một vài anh dân tỉnh bên kia." - Nó chỉ tay - "Làm vỡ hơi nhiều bát một chút. Chuyện nhỏ thôi mà anh, em sợ lộn xộn thì mất vui. Chị Linh dẫn mọi người đi chơi đi. Em giải quyết được mà."
- "À... Tưởng gì. Cái này để anh giải quyết cho."
Nói rồi ông ấy rút điện thoại ra và đứng dậy ra ngoài gọi điện ngay, không kịp để ai nói gì thêm, nó toan ngăn lại thì chị Phương gạt tay nó, nháy mắt: "Thôi kệ đi, thiếu gia của nhà sếp lớn bên Bộ Công An đấy, mấy khi có cơ hội thể hiện."
- "Kinh ghê, chăn đâu được anh ô dù to thế." - Chị Linh thì thầm.
- "Xì, chơi bời thôi. Chán thì bỏ."
- "Mà mày định về thật à?"
- "Về chơi chơi thôi, chán thì tao cũng lại téch. Nhưng ông bà già tao thì về hẳn. Sắp xuống lỗ rồi, muốn được chôn ở nhà. Đang muốn cho tao nhập tịch bên ấy, nhưng tao chưa thích. Kệ, thà về làm vua bên này có khi còn sướng hơn làm người thường bên ấy."
- "Thế bao giờ cưới đây?"
- "Mà đúng thật là..." - Chị Phương phá lên cười - "Cưới xin quái gì, sao người Việt cổ hủ thế nhỉ. Yêu cũng... chơi chơi thôi. Nhìn nó hiền hiền thế thôi, cũng là loại công tử ăn chơi trác táng đấy. Tao sau này lấy đứa nào đần đần thôi, dễ xỏ mũi. Lấy loại kia về để đêm nằm ôm gối à? Mà tao còn chơi chán đã. Ai như chúng mày. Kiên..." - Chị Phương gọi nó giật giọng - "Có người yêu chưa, hay để chị đợi nhé."
- "Em... đ' đâu." - Nó nở một nụ cười méo mó.
- "Xong rồi." - Anh Cường quay lại bàn, cười vui vẻ.