Chương 111

- "Anh gọi ai đấy?" - Chị Phương hỏi.
- "Mấy ông chú. Đệ ruột của ông bô ý mà. Đợi tý."
Một lúc sau thì có vài ông mang quân hàm cấp tá đi xe biển xanh đến. Choáng. Nhà nó quan hệ với các sếp lớn không phải là ít, nhưng để gọi được các ngài đến ngồi cùng mâm một cách bất thường như thế này thì chứng tỏ cơ của tay chơi này cũng không phải vừa. Hẳn là phải hạ cố lắm đôi này hôm nay mới kéo bạn bè qua chỗ chị em nó tụ tập. Nó thi thoảng nhìn qua mấy tấm gương, thấy đám đằng xa có vẻ đang dè chừng, thi thoảng lại liếc trộm ra phía chị em nó. Bát cũng không vỡ nữa. Mấy ông công an rượu vào lại thêm có cậu quý tử của sếp ở đây, thì hứa hươu hứa vượn (mặc dù nó chưa tìm hiểu rõ là sếp nào) rất là to. Lũ kia ngồi thi gan thêm một lúc, thấy chán tự động tính tiền rồi rút êm. Nó thở phào nhẹ nhõm. Dù sao thì xảy ra xô xát cũng không phải điều mà nó mong muốn. Ngồi cố thêm một chút, nó viện cớ có việc bận rồi tháo lên bar trước.
Mười hai giờ đêm, nó vác xác về sớm, vừa bậm bịch bước chân lên cầu thang vừa hét to:
- "Nhà còn gì ăn không chị ơi?"
Im phăng phắc, bỏ mịa. Bà này đi ngủ sớm thế à? Nó rón rén đẩy cửa phòng chị, bên trong tuy tối om nhưng đủ để nó nhận ra chăn chiếu xếp gọn gàng, không có bóng người. Nó lắc đầu, cái bà này cũng ham vui có kém gì nó đâu, đành tự mở tủ lạnh kiểm điểm một mình. May mắn là còn một bọc thịt bò và một ít mì. Nó huýt sáo ầm nhà lên, đặt một siêu nước lên bếp và thong thả đi tẩy rửa bụi trần.
Khoảng ba mươi phút sau, đang húp sùm sụp tô mỳ thì nó nghe tiếng xe ầm ầm đi về phía nhà mình. Đường đêm vắng vẻ, cái tiếng động cơ lai lai giữa Dream chiến và động cơ máy bay phản lực có sức quyến rũ kỳ lạ, khiến nó bỏ dở cả bát mỳ ra ngó xem thanh niên cứng nào vừa đi thả hồn đêm về. Nhưng tiếng xe ngưng bặt ngay trước cửa. Chỉ thấy mui xe màu đen chầm chậm hạ xuống. Chiếc xe trắng bóc, một người đàn ông đẩy cánh cửa ra rồi lịch sự bước vòng qua phía đầu xe về phía bên kia mở cửa. Nó dù mắt cận lòi nhưng cũng đủ để thấy người con gái diễm phúc ấy là con chị mình. Mà xe đỗ ngay cửa, có ngu mới không biết điều ấy. Nó hớn hở chạy như tên bắn từ tầng năm xuống tầng một (nhà nó thiết kế bếp ở trên cùng) để xem con siêu xe trong mơ, khi cửa cuốn mở lên đủ để cho người chui ra thì cái tiếng Dream pha Boeing kia nó đã đi được khá xa rồi. Nó hậm hực đạp đạp cái cửa kính thêm vài cái rồi chửi rủa vì cái độ chậm chạp của nó. Chị cười:
- "Thôi bố trẻ ạ, nhà còn gì ăn được không?"
- "Có bát mì đang ăn dở. Chị húp nước không?"
- "Tró, chị giết mày giờ. Pha chị cốc nước chanh... Hôm nay chị... Ọe..."
Chưa kịp nói hết câu chị nó đã cho chó ăn chè ngay phòng khách. Nó bịt mũi lôi xềnh xệch, hay đúng hơn thì gọi là dìu bà ấy lên tầng. Khốn nạn. Nhà nó có nuôi chó đâu cơ chứ.

Đề xuất Voz: Con Gái Sếp Tổng Và Osin cấp cao
BÌNH LUẬN