Chương 115

- "Chị... được chưa." - Nó phá lên cười - "Nếu không nói thế chắc sang bên kia rồi chị vẫn gọi về quấy em mất."
- "Thế sao hôm qua còn chê..." - Chị lại nói giọng lả lơi nửa đùa nửa thật.
- "Có những chuyện chị không biết." - Giọng nó chùng chùng xuống - "Em cũng có nỗi khổ riêng... Sống trong môi trường như thế... Toàn gái... Ăn mặc hở hang và dễ dãi. Tràn đầy cám dỗ... Em vẫn đi sớm về khuya một mình..."
- "Chị hiểu rồi.... Chị xin lỗi em."
- "Mong chị giữ bí mật giúp em. Ở bên này điều đó vẫn là khó chấp nhận." - Nó xịu giọng - "Nếu gia đình em biết..."
- "Ok, ok."
- "Chị cho em xin lỗi chuyện chị Linh. Dù gì em cũng áy náy."
- "Không sao, nhanh thôi mà. Rồi chị kiếm thằng khác ngon hơn cho em xem. Có thích không chị giới thiệu cho một anh?"
- "Dạ thôi, lạc chủ đề quá rồi chị ạ ==!"
- "Thế mai chị đi có tiễn không?"
- "Không chị ạ. Em bận thật mà."
- "Ngang như cua. Nhớ đấy."
- "Vâng, chị đi vui vẻ. Hihi."
- "Chị vẫn muốn nhắc chị Linh là... Cường nó không phải đứa đơn giản. Không dễ ăn đâu."
- "Em nghĩ là chị em đủ trưởng thành để lo cho mình chị ạ. Dù là chị em, mỗi người một suy nghĩ, em không có quyền và cũng không muốn can thiệp và cuộc sống riêng tư của chị ấy."
- "Ok. Thế tạm biệt em. Có duyên gặp lại sau."
- "Vâng, bye chị."
Nó cúp máy. "Mịa, không văn với bà này một tý thì cứ lèo nhèo mãi không thôi," nó nghĩ. Nhìn đồng hồ mới tám giờ sáng, quá sớm để dậy nhưng hơi muộn để ngủ tiếp. Đành quyết định lượn xuống nhà xem hôm nay chị cho ăn cái gì hay lại thịt bò như mọi hôm. Vừa gấp xong đống chăn màn thì lại có điện thoại.
- "Alo."
- "Anhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh"
- "Gì cơ? Sáng sớm đã gọi thế?"
- "Ơ, anh hứa hôm nay đi tiếp tế cho em cơ mà."
- "Hôm nào? Tiếp tế cái gì?" - Nó ngạc nhiên.
- "Anh hứa rồi giờ định xù à? Hic."
Nó loáng thoáng nhớ ra là hình như con bé đang học quân sự dưới Mai Lĩnh. Cách đây một tuần nó có nhớ hình như trót dại lỡ mồm hứa xuống thăm con bé. Cơ mà hôm ấy cũng muộn quá rồi, nó chả nhớ là miệng hứa hay rượu hứa nữa. Nhưng nói chung chắc là nó có hứa thì phải.
- "À, tao nhớ rồi. Xuống khu quân sự phải không? Thế mày cần tiếp tế cái gì?"
- "Xà phòng, dầu gió, thuốc đau đầu, thuốc đau bụng, lạc rang muối, ruốc..."
- "Mày đi học hay là đi picnic thế hả mày???"
- "Anh cứ xuống đây thì biết, thiếu thốn đủ thứ. Khổ lắm. Huhu."
- "Khóc vừa thôi. Mai Lĩnh là chỗ nào Chương Mỹ?"
- "Anh cứ hỏi cái chỗ vào Đại học Sư phạm Thể dục Thể thao ý. Em đang sắp chết rồi đây. Thôi em vào lớp đã. Kẻng rồi. Tí lại phải đi nhổ cỏ."
- "Ừm, tầm trưa tao xuống."

Đề xuất Voz: [Sẽ review] Ê!Tao thích mày!...
BÌNH LUẬN