Chương 116
Nó lúi húi lục tủ lạnh được bọc ruốc của bà chị nó ủ trong tủ cũng khá lâu rồi, cả bọc sô cô la nó cũng nhặt luôn, tống vào ba lô. Nhìn chục trứng gà nó cũng tính tống nốt vào, nhưng nghĩ lại dưới ấy không tủ lạnh, hỏng mất toi thì phí. Chốt lại nhà thiếu thốn đủ thứ, nó quyết định vác xác ra siêu thị một chuyến.
Sau một hồi mò mẫm mãi với Google, nó mới tìm thấy cái trường nằm gọn dưới chân một ngọn núi đá vôi, nó nhìn thấy cái bảng ghi chữ gì gì đó liên quan đến trường sơ tán của con em cán bộ miền Nam. Thảo nào cái chỗ nó cũng ẩn dật vãi cả ra. Nó ngồi ven đường, kêu một chai Sting ngồi vật vờ ở cổng trường và bóc máy gọi. Một hồi chuông dài, không ai nghe máy, một cuộc... hai cuộc... ba cuộc... đến sáu cuộc chả ai nhấc máy hết. Trời mùa hè, mồ hôi mồ kê bắt đầu chảy ròng ròng. Nó ghét đợi chờ. Đang bực mình thì thấy một đám lố nhố đang đẩy một xe rác to đi ra phía cổng, nó linh cảm thấy cái gì quen quen rồi nheo mắt cố nhìn.
- "Dương Dương..."
- "Anh..." - Con bé lau vội mấy giọt mồ hôi bết trên trán. Mái tóc ngô ngố của nó bết lại như bị dấp nước. Mặt ửng hồng hết lên, đưa tay vẫy vẫy nó rồi hét to - "Ngồi đấy đợi em chút."
- "Ờ." - Nó chưng hửng lại ngồi lại với cốc Sting.
Cái "một tý" của con bé nhanh hơn của chị nó. Hoặc có thể là do trốn việc thì ai cũng nhanh hơn là trốn chơi. Con bé cầm cái mũ tai bèo phẩy phần phật và than:
- "Nóng quá anh ạ. Giữa trưa mà bắt cả tiểu đội phơi nắng."
- "Sao thế? Ai cũng thế à?"
- "Không phải, mỗi tiểu đội em thôi. Bị phạt."
- "Sao phạt? Ngoan như mày cũng có ngày bị phạt à?"
- "Đêm qua bọn em bật đèn điện thoại học bài thế là bị kiểm tra. Thầy lên thấy trong phòng có bộ bài. Thầy bảo bọn em đánh bài thế là bắt nửa đêm cả đám đi nhổ cỏ. Được mười lăm phút chắc thầy buồn ngủ nên cho bọn em nợ đến giờ. Anh xem, tay xem sưng hết cả rồi đây này, cỏ cào xước cả da." - Con bé xòe hai bàn tay xanh lét có vài vệt xước đo đỏ.
- "Sao không đeo cái găng tay vào, đoảng thế." - Nó nhăn mặt.
- "Anh buồn cười thật đấy. Đi học chứ có phải đi lao động như hồi cấp hai đâu." - Con bé làm mặt xấu lè lưỡi.
- "Đợi tao tí."
Nó bới bới cái ba lô tìm cuộn băng thun y tế và ít bông. Sờ đến chai cồn ở thân ba lô. May quá vẫn còn non nửa. Nó mở cốp lấy con dao bướm xẻ đôi đoạn băng rồi bảo con bé:
- "Xòe tay ra, xót đấy nhé."
Con bé ngoan ngoãn làm theo. Nó xóc chai cồn rồi đổ một ít ra bông, mùi nồng cả lên khiến bà bán nước phải nhăn mặt bịt mũi nhưng không dám nói gì cả. Một tay nâng khẽ bàn tay của con bé lên, một tay miếng bông di di nhè nhẹ. Tay tiểu thư, cả đời chắc chưa sờ vào việc nặng, mềm mềm, âm ấm, trắng hồng như một búp măng. Nó khéo léo rửa cả hai tay rồi dùng miếng thun bọc kín hai bàn tay lại, chỉ lộ ra các ngón. Con bé tròn xoe mắt nhìn nó:
- "Lúc nào anh cũng thủ mấy cái này trong người à?"
- "Ngày xưa đi học bị đánh nhiều, riết thành quen. Tự lo cho bản thân thôi." - Nó tỉnh bơ.