Chương 122
Nói thế nhưng nó vẫn xếp balo ra đi nhặt đá ở xung quanh đấy. Khệ nệ ôm hết đống đá này đến đống đá khác về cho con bé tỉ mẩn xếp. Mãi một lúc sau con bé mới quệt trán chống hai tay ngang hông ngắm nhìn thành quả của mình.
- Xong.
Nó trố mắt nhìn một chữ D to tướng được viết hoa cách điệu xếp nằm giữa trái tim. Con bé giơ một bàn tay lên làm nửa hình trái tim rồi chụp ảnh tách tách mấy cái. Xong cười toe với mấy tảng đá:
- Không còn cô đơn nữa nhé. Hihi. Năm sau quay lại hy vọng vẫn thấy mày.
- Sao không xếp... thêm tên nữa? - Nó tò mò. Thực ra là nó cứ nghĩ là nó xếp tên hai đứa cơ.
- Anh nhặt có đủ đá đâu. Mà xếp thế này nó mới gây tò mò. Thôi đi đi anh ơi. Mọi người đang đợi đấy.
Nói xong con bé lại kéo tay nó chạy băng băng xuống đồi. Nó cũng thôi không nói thêm gì nữa. Tự dưng nó thắc mắc giữa hai đứa nó tồn tại thứ tình cảm mơ hồ gì? Có chút gì đó không ràng buộc, không dứt khoát. Mong manh và mơ hồ.
- Khoan khoan đã. - Nó sực nhớ ra điều gì giật vội tay con bé ra.
- Balo vẫn ở trên đấy mày ơi ==!.
- Anh đoảng thế, đi đâu quên đấy.
- Mày đoảng ý, tự dưng lôi tao đi xềnh xệch như cái bị bông.
- Thôi anh lên mà lấy đi em mệt lắm. Em đợi.
- Chả khiến mày lên.
Nó phì phì lè lưỡi xong lại lật đật chạy lên. Nhìn thấy bãi đá, nó bất giác cười. Rồi không hiểu tại sao tự nhiên nó cặm cụi ngồi phá tan ra rồi xếp lại thành một đống khác, xong cũng hý hửng rút máy ảnh ra chụp. Rồi ôm vội cái balo lao như điên xuống đồi như sợ ai trông thấy và cười một mình như bị ấm đầu. Có lẽ thế thật, hôm nay trời tự dưng mát quá nên có lẽ khiến nó chập mạch.
Chuyến đi của nó thực ra cũng chẳng có gì thú vị, đối với người khác là thế. Nhưng đấy là một kỉ niệm với nó, một trong số ít kỉ niệm đẹp hiếm hoi mà nó có được.
- Anh đang nghĩ gì thế? - Con bé cầm cái quạt mo cau của bà hàng nước vừa nghịch nghịch vừa phe phẩy quạt cho nó.
- Không, à mà mấy giờ rồi nhỉ? - Nó lục túi mò cái điện thoại.
- 5h chiều rồi anh ạ.
Đề xuất Tiên Hiệp: Hồng Mông Thiên Đế