Chương 123

- Tao về đây. Lần sau xuống chơi sau nhé.

- Anh ơi đừng về, tối nay có văn nghệ đấy. - Con bé tiểu đội trưởng hớn hở - Dương hôm nay biểu diễn ghita nhé. Anh ở lại chơi với bọn em đi. Từ đây về nội thành có mất bao lâu đâu.

- Tối tao bận rồi, tao đi làm mà. - Nó từ chối.

- Hay để em gọi xin chị Linh nhé. Chị ấy cho ngay. - Con bé cười.

- Đấy nếu cảm thấy xin được thì gọi. May rủi. - Nó hờ hững, thực ra trong bụng nó cũng ngạc nhiên. Nó đàn ông con trai hai mấy tuổi đầu mà chưa biết gẩy đàn là gì. Ông trời rõ lắm cái bất công.

7h30 tối, nó đang đứng nhờ trong nhà vệ sinh của 12 đứa con gái, cố cài xong cái khuy của chiếc áo quân phục cũ kĩ. Con bé ở ngoài thì cứ ý ới giục giã ầm ĩ:

- Anh ơi nhanh lên, nhanh ra em xem nào.

- Đây. - Nó hậm hực bước ra - Nhìn có giống thằng ất ơ không?

- Haha. Hơi cộc chút. Nhưng chả ai để ý đâu. Đứa nào chả thế. Bọn em thì có đứa được phát cái áo dài đến ngang gối ấy. Bộ ấy là dài nhất rồi ý. Anh xỏ tạm đôi giày của em vào. Rồi xách ghế xuống sân đi. Nhớ ngồi hàng con trai bên cạnh nhé. Rồi anh xem đứa nào cao cao là quần cộc như anh cả thôi. Hihi.

Con bé vừa nói vừa dứ dứ đôi giày Converse màu hồng hồng về phía nó. Nó đưa lên mũi... ngửi khịt khịt khiến cả lũ trố mắt nhìn (giày con gái cũng thơm mới khổ chứ, không bốc mùi chuột chết như giày của nó), dù cố tháo hết dây giày ra nó cũng chỉ đi được 1/3 chiếc giày gọi là cho có. Nó khổ sở loẹt quẹt bộ đồ ấy từ tầng 5 xuống sân tập trung. May mắn là nó cũng thấy một vài đứa khác cũng như thế, chả ai quan tâm cả. Cái khổ của việc mặc quần áo không được chọn size là thế. Mỗi đứa hai bộ, size may rủi. May mắn thì đổi được cho nhau, đen đủi thì cố mà mặc.

Buổi văn nghệ nói chung là vui. Mỗi tiểu đội sẽ cử một đội lên biểu diễn. Điểm thành tích sẽ được cộng vào điểm học tập. Chương trình nói chung không có gì đặc sắc lắm, nó cứ ngồi ngáp vặt và liên tưởng đến buổi lễ bế giảng năm học mà hồi xưa nó hay được nghe. Chỉ có tiết mục của tiểu đội 12 hay 13 gì đó, một nhóm 5 con bé mặc quần đùi áo bộ đội buộc bụng lên nhảy nhót theo một bài hát sôi động nào đó của Hàn Quốc khiến tất cả như tỉnh ngủ. Tiếng huýt sáo rồi hoa không biết ngắt được ở đâu mang lên tới tấp. Lũ con trai thì phấn khởi đứng hết cả lên, lũ con gái thì đứa ghen tị ra mặt đứa tự hào khoe ầm ĩ "bạn tao đấy", "lớp tao đấy"... Nó thì cũng quen với mấy cảnh uốn éo này rồi nên dửng dưng như không. Tiểu đội của Dương bị phạt nên tiết mục xếp cuối cùng do đăng kí chậm. Sau màn nhảy nhót tưng bừng kia, nó mới thấy cô nàng khệ nệ ôm chiếc ghita ra sân khấu chỉnh micro và ngồi vừa đàn vừa hát. Nó dù cận lòi ra cũng có thể nhìn thấy con bé đang lim dim và hát theo điệu nhạc. Lúc đấy nó cũng không biết cái bài hát tiếng Anh ấy chết dẫm ấy có tên là "The Show" của Lenka. Mà chỉ biết là con bé hát rất hay rất nhập tâm. Việc một đứa con gái ôm đàn và hát đúng là một sự lạ, lạ hơn việc 5 con bé mặc quần đùi và nhảy nhót nhiều. Nếu nói vụ nhảy nhót đằng trước thu hút sự tò mò và hiếu kì của tất cả, thì vụ đánh đàn đằng sau này thật sự là hấp dẫn và thú vị hơn. Đám con trai thay vì hò hét phấn khích thì chỉ nghệt mặt ra nghe sau khi bài hát kết thúc được một lúc lâu, con bé gập người cúi chào một cách rất chuyên nghiệp thì tất cả mới ồ lên vỗ tay. Rồi đồng loạt hét to:

Đề xuất Tiên Hiệp: Nghịch Mệnh Vạn Thế, Ta Đánh Nổ Tiên Đế
BÌNH LUẬN