Chương 124

"Nữa đi... Nữa đi... Nữa đi..." Cá biệt có đứa biết tên con bé còn kéo cả tiểu đội đồng thanh "Dương ơi, anh yêu em"... Loạn xì ngầu hết lên. Con bé cầm mic nhẹ nhàng nói:

- Thời gian có lẽ vẫn còn nhiều, xin phép thầy, xin phép các bạn cho mình hát thêm một bài nữa được không ạ?

Tất cả ồ lên đồng loạt vỗ tay, con bé hướng ánh mắt ra để nhận cái gật đầu của ông thầy rồi mới dám tung tăng ôm đàn bất ngờ... chạy về phía nó, dắt tay và kéo lên trên bục. Nó đần mặt ra (không hiểu sao bất cứ hành động nào của con bé đều có thể khiến nó đần mặt) và vô thức đi theo con bé. Khi bước lên trên bục, tới đó rồi nó mới sực tỉnh và biết mình đang ở đâu. Dưới ánh đèn sân khấu, nó đang đứng trước gần một nghìn con người chỉ với một đứa con gái. Không phải lần đầu tiên nó ở nơi đông thế, không phải lần đầu tiên nó ở trước đông người thế. Nhưng là lần đầu tiên nó nắm tay một đứa con gái ở nơi như thế. Con bé kéo hai chiếc ghế ra đẩy nó ngồi xuống và nói thầm:

- Anh biết đánh đàn không?

- Không. - Nó trả lời cộc lốc - Rồi mày sẽ phải xấu hổ khi kéo tao lên đây cho mà xem.

- Thế thì anh hát với em. Em sẽ đàn. - Con bé nháy mắt - Đừng có làm em xấu hổ đấy.

Và nói xong thì con bé hát luôn chẳng cần giới thiệu dài dòng. Một bài của giới underground, một bài nhạc đạo rõ ràng. Nhưng ở thời của nó cái khái niệm ấy không rõ ràng và bị lôi ra ném đá một cách miệt thị như bây giờ. Đơn giản, bài hát ấy hay. Hay bởi từng câu chữ hơn là giai điệu. Những lời đầu tiên cất lên của con bé khiến tất cả ồ lên và cũng là những lời đầu tiên của bài hát khiến con tim nó tự nhiên đập loạn nhịp.

"Màn đêm chợt buông dần từ chân trời xa mờ
Còn riêng mình em nỗi nhớ anh vô bờ..."

Tiếng đàn khẽ dừng lại một chút, thời gian như ngưng đọng khiến tim nó như ngừng đập, con bé đang nhìn thẳng vào mắt nó và hy vọng xen lẫn chờ đợi. Nó hít một hơi thật sâu và nhấc micro lên, tất cả diễn ra thật nhanh, nhanh đến nỗi không ai phát hiện là có một sự do dự trên sân khấu. Nó khẽ cất lên cái giọng vịt đực khàn khàn của mình:

"...Một căn phòng thinh lặng một thoáng giây trôi nhanh
Còn đây vòng tay nào gợi về bao giấc mơ..."

Nó không còn nhớ lúc ấy nó hát bằng gì, lời hát bay ra từ lồng ngực nó hay từ trái tim. Cái cảnh một lũ trẻ con ở dưới giơ tay lên và chầm chậm vẫy khiến nó như lạc giọng đi. Khỉ thật, bài hát ấy tự nhiên khiến nó chảy nước mắt. Chả hiểu vì sao. Nó cũng lim dim ngân nga như con bé, cũng áp tay vào lồng ngực nghe tim đập khi lên cao độ và thi thoảng liếc nhìn những ngón tay của con bé gảy trên phím đàn. Thi thoảng lại bị cắt ngang bởi một hai đứa giật đâu được những bông hoa dại còn xanh nhựa chạy lên tặng cho con bé, và nó dĩ nhiên được ủy thác nhận hộ. Nó đủ nhanh để nhìn thấy một vài ánh mắt ghen tị liếc qua nó. Dù vậy hai đứa nó cũng đã hát được hết bài rồi cùng nắm tay nhau cúi chào khán giả. Tiết mục của con bé, dĩ nhiên theo tiêu chuẩn của mấy ông thầy giáo già bên quân đội thì sẽ chẳng được giải nhất với cái mớ tiếng xì xồ khó hiểu. Nhưng theo nó biết, theo tất cả những gì mọi người ở đây nghĩ, con bé là ngôi sao nhỏ bé sáng nhất đêm nay.

Đề xuất Voz: [Hồi ký] Những năm tháng ấy
BÌNH LUẬN