Chương 125
- AaaaaaaaaAaAaAaAaAa... Vui quá, vui quá. Hihi. - Con bé dang hay tay ra chạy thật nhanh giữa sân bóng đá.
- Chạy chậm thôi không lại hôn đất bây giờ. - Nó nhắc.
- Anh không thích à? Sao anh không thử chạy thế này một lần, cảm giác như ôm cả đất trời vậy.
- Thế này hả? - Nó diễn tả lại điệu bộ của con bé - Aaaaaaaaa... Vui quá, thích quá. Hihi. - Rồi người ta có nghĩ tao bị điên không?
- Anh không vui à? - Con bé kéo nó ngồi xuống một góc trên khán đài.
- Cũng vui, tao không đi học nên chẳng bao giờ biết cảm giác ở tập thể thế này.
- Em phải xin mãi bố mới cho đi học. Chưa bao giờ em vui thế. Cảm giác ở tập thể thế này thật thích.
- Sao mày lại lôi tao lên đấy, nhỡ lúc ấy tao bướng không hát hoặc không thuộc thì sao? - Nó ngập ngừng hỏi.
- Vì em tin anh. Thế thôi.
- Mày rõ hâm. - Nó cười nhẹ rồi ngoảnh mặt đi chỗ khác.
- Anh có biết hôm nay ngày gì không?
- Không? Chủ nhật à?
- Hôm nay là tròn một năm đấy.
- Một năm? - Nó tròn mắt ngạc nhiên.
- Ngày mà em lần đầu tiên đặt niềm tin vào anh.
- À, 1 năm ngày mà mày lên bar say xỉn và nợ lại cả mớ tiền.
- Anh thật là, em đang nghiêm túc mà...
Nó yên lặng không nói gì thêm, nó hết nghịch nghịch móng tay rồi lại gãi gãi đầu. Nhanh quá, một năm rồi cơ đấy. Đã có bao nhiêu chuyện xảy ra, vết sẹo trên đầu nó cũng đã lành tự bao giờ, con bé cũng trưởng thành hơn và... xinh hơn nữa. Ơ, mà nó đang nghĩ cái gì thế? Giả sử đêm hôm ấy nó không dìu con bé về, giả sử đêm hôm ấy nó say rượu và có suy nghĩ khác đi thì giờ này hai đứa nó đang ở đâu? Có đang ở bên nhau như thế này?
Đề xuất Voz: Thằng Lem