Chương 126
- Anh... - Con bé khẽ nói, nhẹ nhàng như một hơi thở mạnh nhưng đủ để cắt ngang cái đống suy nghĩ hỗn độn của nó.
- Sao cơ?
- Anh là gì của em nhỉ, là anh trai, là bạn trai hay là gì?
Nó sững sờ một lúc không ngờ là con bé dám hỏi thẳng như thế, ừ đúng rồi bấy lâu nay, gần đây nhất là sáng nay, nó cũng tự hỏi mình xem hai đứa là gì của nhau.
- Nhiều khi em cứ mơ hồ một cái gì đó nhưng lại không chắc chắn... Anh trả lời em được không? - Con bé lại khẽ nói.
Nó quay sang ngước nhìn con bé một hồi lâu, con bé cũng nhìn lại nó không hề chớp mắt. Cảm giác như đôi mắt ấy, nếu nó trả lời sai một chút gì đó, nếu nó dối lòng mình sẽ khiến đôi bờ mi kia hoe ướt. Nó hít can đảm và dồn nén từng nhịp đập của con tim như đang muốn nhảy ra ngoài. Nó nắm hai vai kéo con bé đứng dậy và bất ngờ làm một việc mà sau này chính nó cũng không hiểu nó lấy gan ở đâu ra làm. Nó... ôm chầm lấy con bé, ôm rất chặt, một tay nó vuốt cho từng ngọn tóc đi qua kẽ ngón tay ghì chặt đầu con bé vào lồng ngực và áp sát tai con bé thì thầm:
- Thế này đủ chưa? Đây là câu trả lời của anh.
- Em ngốc lắm, chả hiểu đâu. Anh nói đi. Được không?
- Anh... thích em.
- Thích thôi ạ, không phải yêu sao?
- Thích thôi, ngốc ạ.
- Thế là đủ rồi, em cảm ơn.
Hai tay con bé đan xiết vào nhau và xiết nhẹ sau lưng nó. Từng hơi thở nóng ấm của con bé phả vào lồng ngực nó. Tự dưng nó lại cay cay mắt. Lâu lắm rồi nó mới có cảm giác này. Đã bao lâu rồi nhỉ. Nó ôm con bé rất lâu rồi khẽ đặt một nụ hôn lên mái tóc con bé và thì thầm một lần nữa với mình:
- Anh thích em, thật đấy. Dương ạ.
Con bé khẽ gật đầu, tự nhiên nó thấy trên áo nó có chút gì ươn ướt và âm ấm...
Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Đế Trở Về (Dịch)