Chương 127

Đêm hôm ấy nó không về nhà, mãi tới 10h giới nghiêm nó mới bị đuổi khỏi doanh trại một cách không thương tiếc bởi chính... DƯƠNG. Đúng hơn nó chả có chỗ nào chui vào ngủ để mà ở lại được hết nên đành bùi ngùi chia tay Dương lên đường về. Cả một ngày mệt nhọc vừa về đến nhà thì nó chui ngay lên phòng, chả buồn ăn uống tắm rửa gì nằm nhắn tin ngay cho người yêu (khiếp thay đổi xưng hô nhanh quá ^^):

"Anh về rồi, an toàn, báo cáo đồng chí hết."

"Thế đã ăn gì chưa?"

"Chưa, không đói đâu. Đói anh ăn sau. Phòng anh gần bếp mà, em ngủ chưa?"

"Đang nằm trùm chăn nhắn tin đây, đợi anh về mới dám ngủ chứ?"

"Thế không sợ đi nhổ cỏ à?"

"Sợ chứ nếu bị thì bắt anh xuống nhổ cùng, hihi"

"Anh còn đi làm nữa chứ =,="

"Thế em nhờ anh khác, thiếu gì. Hôm nay em hơi bị nhiều fan hâm mộ rồi nhé. Hihi. Phòng em lại bảo anh là anh em nên chúng nó càng được thể. Cho chừa, ai bảo cứ thích mày tao cơ. Hihi"

"Lúc đấy anh mà vén tay áo lên hát thì vui phải biết nhở =))"

"Thách anh đấy, có mà dám"

"Thôi ngủ đi, mai còn đi học sớm đúng không? Thầy cho đi trườn quanh sân cho ma bắt bây giờ?"

"Thôi thôi, em đi ngủ đây. Mà anh còn chưa kể chuyện cầu cơ đấy nhé. Đêm cuối tuần không có chốt gác. Em gọi điện bắt anh kể cho phòng em ôm nhau ngủ cho sướng. Hihi"

"Biết thế, ngoan thì có tất"

"Em ngoan mà ^^ thôi em đi ngủ đi, G9 anh :sweet_kiss:"

"À khoan, gửi anh mấy cái ảnh đây"

"Ảnh nào? Bạn em nó chụp trộm được anh mấy cái đấy, đang phát cuồng hết lên đây này"

"Ảnh bãi đá ý >"<"

Đề xuất Giới Thiệu: Hổ Hạc Yêu Sư Lục
BÌNH LUẬN