Chương 128

"Đây - (chú thích đây là cái ảnh) - Anh định làm gì thế? Thôi em ngủ đây. Anh ngủ sớm đi nhé. Chị Linh bảo anh là chúa ngủ muộn dậy muộn"

"Biết thế, ngủ ngoan. Nhóc con"

"Anh nhóc ý, thế 9x với 8x số nào lớn hơn?"

"Vâng, vâng thua thua. Chị ngủ ngon ạ."

"Ôi thích quá, hôm nay lên cấp hai lần liền. Haha. Bibi anh"

"G9 ^^"

Nó bật dậy như tôm mở ngay cái lap lên vào phần Photoshop. Trình của một thằng gà mờ như nó tuy không cao nhưng cũng đủ để ghép được hai cái hình bàn tay nửa trái tim sao cho khít vào nhau nhất. Ngồi chỉnh sửa mất gần 1h sau, nó mới tạm ưng ý với tấm hình của mình. Hai bàn tay xếp thành hình trái tim, đằng sau là nền đá nổi bật lên dòng chữ KD nghệch ngoạc, nó tự trách mình vội vàng đã không nhặt nhiều đá hơn để cái chữ nó thành ra xiên vẹo không cân xứng với trái tim bên ngoài. Nhưng rồi lại tặc lưỡi, thôi đang vội và mệt phiên phiến đi vậy.

Nó tải vào điện thoại và send cho con bé xong lại ngồi tủm tỉm cười một mình. Ai ngờ một lúc sau con bé gọi lại:

- Alo. - Con bé thì thầm.

- Chưa đi ngủ à? Muốn đi nhổ cỏ à? - Nó cũng giả vờ thì thầm lại để trêu con bé.

- Em chưa, đang vui. Không ngủ được. Lêu. Em trốn ra sau chỗ phơi quần áo rồi. Anh ghép ảnh xấu thế.

- Chả khen được một câu thì thôi. Đã chê ngay. Chán. Cụt hết hứng. - Nó chưng hửng vì đứa con tinh thần bị ném đá vô tội vạ.

- Nhưng đá là anh xếp phải không, hóa ra anh cố tình quên balo để lên phá của em.

- Ai cố tình, em lôi anh đi xềnh xệch ý. Anh có kịp làm gì đâu. Lên tới nơi vừa mệt vừa tức, anh phá chọc em chơi. Hi.

- Đã thế em tịch thu cái ảnh này làm hình nền điện thoại.

- Ai cho, ảnh đóng dấu bản quyền đàng hoàng rồi đấy nhé.

- Hưm, xấu mù. Ghép xấu mù. Lều lều.

Đề xuất Huyền Huyễn: Mục Long Sư
BÌNH LUẬN