Chương 129
- Đã thế mai anh qua bắt em đi lên chỗ đấy chụp lại.
- Thôi anh ạ. Để sau đi.
- Sao lại thế?
- Em muốn năm sau mình sẽ quay lại đấy. Chụp lại được không?
- À... ừm... được chứ sao không?
- Thế còn năm sau nữa?
- Cũng được luôn.
- Năm sau nữa nữa.
- Ok.
- Thế nếu nó bị người ta phá mất thì sao?
- Thì anh sẽ xếp lại.
- Thật chứ?
- Năm sau nữa, năm sau nữa nữa. Năm sau nữa của năm sau nữa. 5 năm nữa. 10 năm nữa. 20 năm nữa. Chỉ cần em muốn và không quên nơi ấy, anh nhất định sẽ đến.
- Anh hứa với em đi.
- Hứa, ngốc ạ. Giờ thì ngủ đi. Có muốn sáng mai 5h 12 đứa lại tranh nhau chỗ đánh răng nữa không?
- Không đâu, hihi. Có lời anh hứa là em yên tâm rồi. Ừm... Bibi anh.
- Ngủ ngoan ngốc ạ.
Tiếng máy điện thoại cúp bên tai từ lâu, nhưng nó vẫn cầm máy trên tay như cố hứng từng làn hơi ấm còn sót lại từ đầu dây bên kia rồi cứ thế nó cầm bức ảnh trên tay chìm vào giấc ngủ lúc nào không biết. Kể cả trong giấc mơ, nó vẫn đinh ninh một điều..." Ngốc ạ, anh đã hứa rồi... nhất định thế".
Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Tấn Đệ Nhất Bát Sắt