Chương 131
Lần này thì nó sôi máu thật, có 4 điều đại kỵ thì hôm nay thằng chó này nhắc đến cả bốn: Chị gái nó, Dương, bố nó và sự sa cơ của gia đình nó. Máu nóng bắt đầu chảy rần rần từ tim lên đầu và xuống tay chân. Thằng ranh này đến đây ngoài việc uống rượu ra chắc chắn còn muốn gặm nhấm cái niềm vui cười vào mặt nhà nó nữa. Mảnh đất tín dụng đen mà nhà nó vừa nhấc chân ra thật sự rất thơm và màu mỡ. Hà Nội vốn không náo loạn và phức tạp như Hải Phòng và Quảng Ninh tranh giành địa bàn bằng máu, cũng không có những cái tên thật sự nổi trội để có thể ngồi cùng nhau kẻ vẽ và chia chác địa bàn như "ở trỏng". Tuy nhiên nhắc đến Hà Nội thì mỗi công việc kinh doanh đặc thù lại có một gia đình nổi trội hơn hẳn. Nếu ở Sài Gòn có tay chân, ở Hải Phòng có huynh đệ, anh em thì ở Hà Nội có "đàn em". Không thu phục được "đàn" em thì đừng nghĩ đến chuyện ngóc đầu lên ở đất này. Tiếc là nó còn quá ít tuổi và uy tín để có nhiều đàn em, chưa đủ già cái đầu để đòi làm anh thiên hạ. Nên đành cay đắng buông hết những miếng mồi thơm ngon nhất. Sới bạc, tín dụng, quán hát… cứ lần lượt tuột khỏi tay nhà nó dần dần. Còn ma túy và mại dâm lại là đặc sản của hai đầu Hà Nội mà nhà nó không dám - cũng không muốn động tay vào. Đấy là suy nghĩ mông lung của nó, chứ giờ sức nó cũng chẳng mong mở rộng hay ngẩng mặt làm gì, nó đúng chỉ là một đứa an phận mà thôi. Nhếch mép cười nhẹ một cái, nó nốc cạn ly rượu rồi dốc ngược trên mặt bàn, thể hiện thiện chí.
- Thôi xin phép anh em. Mình bận tí. - Nó gườm gườm nhìn thằng Tài - Cứ ngồi đây mà thưởng thức đi.
- Ờ, đi nhớ. Gặp sau. - Thằng não lợn này có vẻ không hiểu câu mỉa mai của nó cho lắm.
Nó bước ra hành lang toan rít một điếu thuốc, nhưng chợt nhớ ra là mình lại không biết hút. Lần gần nhất nó đua đòi dùng cỏ nếu không nhầm thì là hít chứ không phải hút. Cầm cả bó cỏ đốt xong ngửi hơi như chó ngửi c*t vậy. Đang ngồi mông lung nghĩ thì Hãn - thằng đệ ruột - vỗ vai nó một cái.
- Sao thế anh? Lại đau đầu à?
- Không, mệt chút. Mấy hôm nay chúng mày nhàn nhỉ?
- Nhàn thì ít tiền anh ơi. - Thằng ku cười - Anh đừng để ý thằng Tài, mẹ kiếp nhà đi lên từ thằng buôn lốp xe đạp chợ giời, danh giá đ' gì, chẳng qua gặp thời thôi.
- Còn bố tao thì là một lão buôn lậu đô la ở Móng Cái. - Nó phì cười.
- Đùa anh, đô la nghe oai hơn lốp xe chứ? - Thằng ranh cười ha hả - Thôi anh ạ, mình dân làm ăn, chấp gì loại nó. Anh cứ ngồi đấy mà tự kỷ đi. Em vào với mấy em xinh tươi đây.
- Biến mẹ mày đi cho khuất mắt. - Nó cười, có mấy thằng ranh con này ở đây cũng vui hẳn, dù rằng nếu muốn dùng chúng nó vào việc gì thì cũng khó ngoài mấy việc lon ton ra.
Nửa đêm gần sáng nó thấy chị đạp cửa phòng lôi nó dậy, mặt hầm hầm.
- Xuống lấy xe đi, thằng Tài bị thằng Hãn xiên nhập viện rồi.
- Đm nó, cái gì thế?
Nó bật ngay dậy, mắt mở trừng trừng, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, vội vàng mặc tạm bộ quần áo ở nhà rồi với cái chìa khóa xe trong tủ. Nhưng chị đẩy vai nó, nói khẽ:
- To chuyện lắm, mặc quần áo tử tế vào, gọi thêm mấy đứa nữa, để tao ra bãi lấy xe.
Nghe cái cách nói chuyện của chị, nó đoán vụ việc nghiêm trọng. Suốt dọc đường cầm vô lăng ruột nó cứ nóng như lửa đốt. Còn chị nó tuy bình tĩnh nhưng cái điệu cầm điện thoại run run bấm lung tung khiến nó đoán chị cũng đang sốt ruột vô cùng. Ngoảnh lại đằng sau, một con Innova đầy ụ người cũng không khiến nó yên tâm hơn chút nào.