Chương 130

Bớt mơ mộng và trở về với thực tại đi thôi, trừ những lúc trốn việc đi chơi. Cuộc sống của nó vẫn gắn chặt với quán bar này, gần như mọi suy nghĩ, lời nói và hành động đều diễn ra ở đây. Nơi có thứ ánh sáng đủ màu nhập nhằng như chớp giật, thứ âm thanh cuồng nộ thao túng cảm xúc, những con người với muôn vàn nụ cười bên ly rượu vàng sóng sánh. Mọi cảm xúc tan theo làn shisha mờ đục. Phải rồi, dù muốn hay không thì chỗ của nó vẫn là ở đây. Đúng hơn là nó có trách nhiệm phải ở đây. Cuộc sống đã an bài như vậy. Nó vẫn ngồi đây hàng ngày như thói quen, cầm một ly Chivas vàng chóe để trang trí cho có lệ. Trừ khi có chuyện gì quá đặc biệt, còn không cái góc này thuộc về nó một cách miễn cưỡng. "Mày có muốn cũng không thoát được khỏi tao đâu, ghế với bàn ạ" - Đôi khi nó cười một mình và tự nhủ. Từ chỗ này nó có thể hướng ánh mắt đi khắp quán, lúc vô hồn, lúc có hồn tùy theo cảm xúc. Để rồi cuối ngày nó lại đặt nguyên ly rượu "trang trí" ấy xuống bàn mà chẳng hề nhớ mặt mũi cái đứa rót rượu cho mình ngay đối diện. Nó chỉ muốn tỉnh táo để về nhà, thế thôi. Bởi tự nhiên dạo gần đây có một con bé hâm hâm cứ nhất định thức đợi nó về mỗi ngày mới chịu đi ngủ…

- Anh ơi, có khách muốn gặp anh.
- Bảo anh đi vắng. - Nó trả lời cụt ngủn rồi cầm ly rượu lên, điệu nghệ liếm vành ly một cái rồi lại bỏ xuống. Quý phái vãi cả quý tộc.
- Em lạy anh. Anh trốn khách thì làm ơn đừng ngồi chỗ sáng đèn thế này. Lần nào em cũng phải ra bảo khách là anh đang mệt không tiếp được, ngại chết đi được.
- Tao thích thế. Thôi lượn đi.
- Anh đừng làm khó em mà anh ơi. Anh Tài ở trên phố cổ. Cái đội mà 9 anh em mở 9 cửa hàng cầm đồ ở Hội Vũ ấy. Một tháng chúng nó chỉ qua đập phá có một lần thôi mà xông xênh lắm. Chị Linh còn phải nể mặt chúng nó. Em thật không biết nói thế nào nếu anh cứ ngồi lù lù như đống… ở đây mà không ra tiếp chúng nó.
- Mịa. Đợi tí. Mày đi làm việc của mày đi.
Nó nặng nhọc nhấc mông khỏi ghế một cách miễn cưỡng, một tay đút túi quần, một tay cầm ly rượu chầm chậm bước về phía bàn VIP. Tưởng ai chứ đội phố cổ thì cũng không nên làm căng quá.
- Hôm nay rồng lại đến nhà tôm thế này? - Nó cầm ly rượu cụng ly với bọn Tài.
- Đm, từ hồi đi tù ra béo trắng phong độ nhỉ. Tao cứ tưởng mày còn làm trông xe nên tìm mãi nhờ đánh hộ cái xe vào bãi mà đ' thấy. - Thằng Tài cợt nhả.
- Mới lên chức, quên khao anh em. - Nó cười. Thằng này hình như xộ khám chung đợt với nó vì đòi nợ quá tay, nghe đâu ra trước nó nửa năm.
- Mà nhà mày nhiều tiền, sao để cái bar nhếch nhác vãi. Chó nó thèm vào. Bọn tao nể chị Linh lắm đấy nên tháng nào cũng qua đây đôi lần. Nhưng mà cứ lụp xụp giống cái chuồng gà thế này là tao té đấy. Hay là nhà mày định buông cần?
- Sao? Tao không hiểu?
- Nghe bảo chị mày dạo này chăn được con hàng ngon lắm. Sếp bự. Định làm ăn lớn phải không? Hay toan dùng l… đổi quyền lực. - Thằng Tài văng tục.
- Mày sủa cái gì thế? Chuyện bà ấy tao sao biết được. Tao chả quản, mày quản được việc các ông anh mày chơi gái không? - Nó cũng hơi nóng gáy vì tự dưng có thằng xoi mói chuyện nhà nó. Nhất lại là chuyện nó không thích.
- À thế thôi, thế mày với con hàng giờ sao rồi? Ngọt nước không?
- Hàng nào? - Nó bắt đầu cảm thấy móng nóng rần rần lên, mặt đỏ ran.
- Con cấp ba nào mà hồi xưa vác xác lên đây ấy. Nghe đồn con cháu ông to nào trong ban nội chính hay bộ ngoại giao phải không mày? Nhà mày định đặt chân vào giới quý tộc à? - Thằng Tài cười, rồi cúi xuống gườm gườm - Hay nhà mày định gây lại từ đầu?
- Gây lại gì mày? Tao giờ an phận thôi.
- Ông già mày với ông già tao ấy… Cụng ly phát ôn lại thời đói khổ. - Thằng Tài nhấc ly - Ông già mày mà không bị bọn Cảng Hà Nội xử, thì ông già tao đ' bao giờ ngóc được đầu dậy. Ây dà, thôi âu cũng là cái số, giờ nhà tao nếu nói về tín dụng thì ruồi muỗi hết. Chú sau này có vỡ nợ, bảo anh tiếng. Anh hứa không lấy đắt chú đâu.

Đề xuất Voz: Ước Thành Thằng Khốn Nạn!
BÌNH LUẬN