Chương 132

- Tài bị sao đây anh? - Chị nó ngó qua nhìn cái đống thịt băng bó kín mít trên giường bệnh rồi quay sang hỏi ông Quang - anh ruột thằng Tài.
- Cái này anh chưa rõ, lúc nó được mang vào đây thì đã như thế này rồi. Nhưng bọn ong ve bảo là thấy thằng đệ nhà em với con bồ nó ở đấy. Anh muốn gặp em để làm rõ chuyện này trước khi để chuyện lớn xảy ra. Hai nhà mình trước đến nay không ai chạm vào bát cơm nhà ai hết.
- Là thằng nào anh? - Nó biết thừa nhưng vẫn giả bộ hỏi.
Ông Quang quay lại thằng đằng sau thì thầm to nhỏ gì với nó rồi quay sang nói:
- Thằng Hãn với con Nhung, hai đứa đều ở bar của em. Anh không nhầm thì đêm qua thằng Tài lên đấy một mình rồi đi với con Nhung.
- Nhà anh trước giờ vẫn chiếu cố đến chỗ bọn em, chẳng có lý do gì mà nhà em lại muốn gây chuyện với nhà anh hết. Giờ đợi thằng Tài tỉnh lại, hai anh em mình sẽ nói chuyện này sau được không? Nếu thực sự chuyện này là của riêng mấy đứa trẻ con thì để chúng nó tự giải quyết với nhau. Làm thế nào thì thằng Tài tự xử, em hứa không can. Em nghĩ anh em mình đừng đẩy nó lên mức cao hơn. Em hy vọng anh em mình vẫn có thể là bạn. - Chị giơ tay ra muốn bắt tay lão Quang tỏ thiện ý.
- Bạn thế đ' nào? Chị có nhìn mặt thằng Tài không? Chị có biết nó bị đâm bao nhiêu nhát không? Nợ máu phải trả bằng máu. Không thì bọn em không dám nhìn mặt ai ở đất này nữa. - Một thằng ở phía sau ông Quang mắt đỏ gằn toàn tia máu.
- Em có ở đấy không? - Chị Linh vẫn bình tĩnh, ở cái khoản này thì bà ấy hơn hẳn nó, khi nó vác xác đến đây là đã xác định phải có đổ máu rồi. Nhưng có vẻ như bà ấy vẫn làm chủ được tình hình để chuyện đó chưa xảy ra - Em định dọa chị sao? Nhà chị tuy đúng là so với nhà em không dám bì kịp nhưng nếu nuốt được nhà chị thì cũng phải trả giá đấy, nếu em thích thì lúc nào chị cũng tiếp. Lành lặn không muốn, muốn sứt đầu mẻ trán sao? Mà từ khi nào ở đây lũ ong ve được quyền lên tiếng thế? Lúc bằng tuổi em chị đã biết cầm dao giết người rồi đấy em ạ. Đừng thử nắn gân chị. Nhé.
- Thôi im đi. - Ông Quang quay lại quát và nắm lấy tay chị Linh lắc lắc - Rồi, anh với em thống nhất thế nhé. Sẽ nhắc lại chuyện này sớm nhất có thể.
- Đây là 30 triệu. - Chị Linh rút bọc tiền đặt vào tay ông ấy - Em đoán là anh sẽ từ chối, nhưng nó thể hiện sự thiện chí và trách nhiệm của nhà em với thằng Tài. Em lúc nào cũng mong muốn là mọi chuyện có thể giải quyết theo cách làm vừa lòng và có lợi cho hai nhà nhất.
- Ok, em đã nói thế thì coi như anh cầm, không lại bảo khách sáo.
- Vâng, anh em mình nên thế cho dễ nói chuyện. - Chị bắt tay ông Quang lần nữa.

Chị em nó lại lật đật kéo nhau qua nhà thằng Hãn. Chị bảo thằng đấy đang bất tỉnh nhân sự khiến nó không khỏi lo lắng. Đám Innova đi đằng sau được giải tán hết, thực ra lúc chị và nó đi dọc qua hành lang, lố nhố người. Nó cũng hiểu rằng thêm 3 con Innova chở người như thế nữa thì chúng nó vẫn nắm phần thua nếu có chuyện gì xảy ra. Thằng Hãn lần này gây ra một phát quá lớn, nó không biết nhà mình phải gánh chuyện này như thế nào.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tu Tiên Chính Là Như Vậy
BÌNH LUẬN