Chương 133
Sao rồi em? - Chị nắm chặt tay thằng Hãn, nó cũng bấu lấy tay chị ngớp ngớp vài hơi, thi thoảng bọt mép vẫn ứa ra, chị lại nhẹ nhàng lấy khăn thấm cho nó.
- Không… sao… chị… em… lên cơn động kinh tí ý mà… hết rồi… Hờ hờ… chị xem… em chị nguyên lành, có sao đâu? - Thằng bé vẫn bấu chặt lấy cổ tay chị, toan ngồi dậy.
- Nằm im đấy! - Chị quát. Mày làm cái gì thế hả Hãn? Mày có biết hôm nay tí nữa chị em tao bị xin tí huyết vì mày không? - Nó trợn mắt lên quát ầm nhà khiến hai bố mẹ thằng Hãn và con em phải co rúm người lại - Nhỡ hôm nay mày xảy ra chuyện gì thì tao dám nhìn mặt anh em nữa không?
- Em im đi Kiên. - Chị nó mắt đỏ ngầu quay sang rít từng lời qua kẽ răng.
Thằng Hãn lại lên cơn co giật nhẹ, chị lấy tay vuốt ngực nó, tay kia nắm chặt tay nó hơn, nước mắt cứ thế lã chã rơi.
- Em không sao là chị yên tâm rồi, nếu không chị chẳng có mặt mũi nào mà gặp hai bác. Nghỉ đi, cứ nghỉ đi mọi chuyện chị sẽ lo ổn thỏa.
- Em không sao chị ạ… Lúc ấy em phấn khích quá thái dương cứ giật đùng đùng rồi tự dưng bọt mép cứ sùi ra… thế là lên cơn. Mẹ bọn nhát chết, chúng nó có dám động vào em đâu. Thằng kia máu chảy nhiều quá, em xiên nó mấy phát bằng vỏ chai Ken chị ạ. Khía thêm nó một vết trên mặt dài cả gang tay… Con mẹ nó, dám khinh nhà mình, dám khinh chị, khinh bác. Em không để yên. Chị đừng lo em có "bằng điên" lâu rồi, chả ai dám động đến em đâu.
- Thôi thôi, đừng nói nữa. Thế là đủ rồi, còn mọi chuyện do đâu chị sẽ tính sau. Em lại đổ bệnh giờ. Cứ nghỉ ngơi đi đã. Bọn chị lo cho em quá nên mới qua, chứ có phải trách móc gì em đâu. Các em đều là em của chị cả. - Chị sụt sùi.
- Chị đừng lo, thằng Tài có chết cũng không dám há mồm ra đòi mạng em… Hờ hờ. - Thằng Hãn nói câu được câu chăng ngắt quãng - Em bảo con Nhung dụ thằng chó ấy đi nhà nghỉ rồi giở bài đánh ghen… Bài cũ rích chị ạ. Thằng nào chả ham hố… Con kia lột trần được thằng ấy ra rồi hai đứa đang thể dục đưa đẩy, em giả vờ lao vào chụp mấy kiểu ảnh, rồi xiên nó mấy phát. Thằng bé lúc ấy thì rối rít xin tha… lúc ấy có thấy mẹ thiếu gia thiếu thịt gì nữa đâu, quỳ mọp như chó… Lúc mấy thằng kia chạy sang, con chó ấy chỉ còn nằm giãy ở vũng máu. Đội em đông hơn cũng đ' đứa nào dám làm gì, em lại sùi mẹ nó ngay ở đấy. Mất mặt quá.
- Con Nhung đâu? - Chị hỏi.
- Con đấy nó xin về quê chục hôm nay rồi, anh Kiên biết đấy. Nó tít Thanh Hóa cơ. Em xong việc bảo người đưa nó đi bắt chuyến tàu đêm rồi. Mẹ nó, vẫn run chị ạ. Biết là cùng lắm là chết mà giờ vẫn run run. Thi thoảng cứ giật đùng đùng.
- Em nghe này, thôi không nói nữa. - Chị khóc thảm thiết hẳn, nước mắt rơi lã chã và cứ nghẹn hết cả lại - Nghỉ đi, chị lấy mạng ra đảm bảo là sẽ giải quyết ổn thỏa mọi chuyện.
- Chị… Quay lại nhà nghỉ đi, thằng chủ là bạn em. Phòng ấy đặt camera. Chị yên tâm là nó không chim lợn bên công an đâu. Trong ấy là toàn bộ clip. Con Nhung mới có 14 tuổi thôi. Đấy là bùa… là bùa của em…
- Rồi rồi… Em yên tâm giờ nghỉ đi, còn lại cứ để chị. Có tin chị không?