Chương 134

- Tin… Tin chị… - Thằng bé nhếch môi cười dù mắt vẫn trợn trừng trừng - Mẹ quấn con điếu cỏ mẹ ơi, ngủ cho ngon. Con choáng quá.
Bà mẹ lật đật chạy lại cái tủ gỗ, mở cái hộp bánh quy bằng sắt tây đã cũ rỉn ra. Thoăn thoắt bện một điếu cỏ bằng ngón cái một cách nhanh chóng và điệu nghệ như thể công việc ấy đã quá quen thuộc rồi. Thằng Hãn nằm trên giường hít một hơi thật sâu, ánh thuốc đỏ lừ và sáng rực mắt, nó lim dim lại rồi nhắm nghiền. Hơi thở nó chậm lại, không còn gấp gáp.
- Chị thông cảm, nhà nghèo làm quái gì có thuốc. Mẹ em trước cũng làm theo đơn, nhưng cái này vừa rẻ vừa phê. Nhà em trồng cả mấy chục thùng trên mái ấy. Tối giờ hai bi rồi đấy mới đỡ chị ạ. Cũng chả nghiện được, mà nghiện cũng không sao.
- Ừ… Em nghỉ đi. Chị nhắc lại mọi chuyện để chị lo. Em cứ ở nhà đừng đi đâu trước khi chị cho phép. Chuyện lần này đừng bao giờ lặp lại nữa. Em muốn chị không nhìn được mặt hai bác nữa à? Danh dự chị cũng cần nhưng các em chị còn cần hơn.
- Chị… - Thằng Hãn nắm tay chị Linh rồi lại khóc tu tu.

Trời bắt đầu sáng, ngồi trong xe nó đã thấy lác đác bầy chim sẻ cô đơn trên đường về tổ. Nó một tay lái xe, một tay chống cằm và suy nghĩ lan man về cái sự đời. Chị thấy nó không tập trung lái xe thì khẽ gắt. Nó chỉ cười, đường vắng có ai đâu mà đâm.
- Chị đã định thế nào chưa?
- Đợi thằng Tài tỉnh xem động tĩnh thế nào đã. Mà tao có cả "bùa" của thằng Hãn rồi. Cái này dớp phết đấy.
- Nó tỉnh thật, tưởng điên mà nghĩ được ra cả trò đấy.
- Quên mẹ mày đi, ai dạy nó mày biết không? Ai cho con Nhung vào làm PG mày biết không?
- Dạ vâng. - Nó bùi ngùi - Thằng Hãn, giá mà đầu óc nó bình thường thì để cho nó làm cái phần tín dụng của nhà mình. Bố mẹ nó cũng già rồi mà nó lại là con một.
- Mày mới là đứa điên. - Chị bật cười - Tỉnh táo còn chả muốn giao nữa là nửa điên nửa tỉnh.
- Thế sao chị nói… - Nó ngạc nhiên nhớ đến cái bộ mặt của chị, cái nắm tay và những giọt nước mắt lúc bà ấy ở nhà thằng Hãn.
- Mày nên phân biệt được giữa tình thương và chuyện làm ăn. Không ai muốn đi nuôi một đứa mà sau này nó lại đớp vào bát cơm của mình. Thằng Hãn có tiền sử động kinh, hồ sơ bệnh án qua ít nhất ba trại. Đấy là lý do duy nhất tao giữ thằng đần độn ấy ở bên mày. Nó cực dễ kích động, là một con chó dại đúng nghĩa, lúc nào cũng sẵn sàng đổ máu vì chủ. Hãy cứ nuôi nó đi, nó ngoan ngoãn thì nó sẽ mãi là con chó trung thành với mày, còn mày ban phát cho nó quá nhiều ân huệ, nó có thể sinh hư và cắn mày để đòi thêm nếu nó thích.
- Chị làm em bất ngờ đấy. - Nó tập trung quay lại việc lái xe, tự dưng cảm thấy lành lạnh và nghĩ khác về chị.
- Sao?

Đề xuất Voz: Hồi Ký : Nàng Heo Nái
BÌNH LUẬN