Chương 135
- Chị ngày càng giống mẹ.
- Tao không biết mày đang nghĩ gì. Nhưng tao phân biệt được giữa con chó giữ nhà tao nuôi và thằng em ruột thịt. Đừng khinh khỉnh tao kiểu ấy. Tao đi guốc 20 phân trong bụng mày. Còn mẹ… Đấy là mục tiêu mà tao hướng đến. Tao phải như… thậm chí là giỏi hơn mẹ bằng mọi giá.
- Thế nên cả Hà Nội đang đồn ầm lên chị em mình đang muốn từ cóc nhái nhảy lên làm người. - Nó hậm hực.
- Chuyện của Cường là chuyện riêng của chị. Em tốt nhất ít quan tâm thôi.
Nó im lặng lầm lũi lái xe. Được thôi, nếu chị muốn em không quan tâm, em sẽ như thế. Khoảng 20 phút sau nó về đến nhà, bay người lên giường và nằm im như chết.
- Dậy đi mày. - Chị vỗ vỗ vai nó - Ngủ đủ rồi.
- Mấy giờ? - Nó lơ mơ, mắt vẫn nhắm nghiền - Chị không đi làm à?
- Không, hôm nay mệt. - Bà ấy ngậm tăm cái ống hút và hút sùn sụt.
- Cái gì đấy? Của em đâu?
- Đánh răng đi, trên bàn kia kìa. Chỉ ăn là nhanh.
Nó ngước lên bàn thấy một đĩa bánh mỳ nướng kèm trứng ốp la thêm một cốc cà phê đánh trứng bốc khói nghi ngút. Nó tiện tay cầm cái bánh mỳ bỏ tọt vào mồm và nhấp một ngụm cà phê. Bà chị nó nhìn thấy tru tréo:
- Thằng bẩn tưởi, thằng mồm thối! Mày đánh răng ra thì tao ăn mất của mày à?
- Biết được chị. Ăn nhanh cho nóng rồi đánh sau. Để lâu c*t trâu hóa bùn.
- Bướng vãi. - Chị nhìn nó cười, chẳng nói gì thêm.
- Chị với ông Cường thế nào rồi? - Nó nhai nhồm nhoàm cái bánh mỳ và ngước mắt lên hỏi chị.
- Sắp cưới. - Bà ấy trả lời mà mặt lạnh tanh, không tí cảm xúc.
- Chị đùa em?