Chương 136
- Thề độc.
- Chị điên à? Không phải trò đùa đâu, chưa được 3 tháng, chị nghĩ kỹ chưa đấy?
- Nghĩ rất kỹ rồi, nghĩ lâu lắm rồi em ạ. - Lần này thì mặt chị nó thoáng có chút buồn.
- Chị yêu lão ấy không? Hay vì một cái gì khác? - Nó buông cái bánh mỳ xuống đĩa và vứt tất cả xuống mặt bàn, ngồi bó gối nhìn chị.
Chị nó bước lại cửa sổ, vén tấm mành ranh, nắng xối xả chạy vào phòng. Bà ấy nhìn ra ngoài đường một cách vô hồn, khẽ thở dài:
- Nhiều đứa nghĩ là tao lợi dụng nó. Ừ, thì có lợi dụng. Tại sao lại không chứ? Nó là một sự trao đổi sòng phẳng, kể cả trong tình yêu. Mày còn nhớ không? Tao nhớ hết tất cả mọi chuyện. Từ khi bố kéo người về gây dựng cơ nghiệp ở con đường này, rồi cứ thế lớn lên, mạnh lên. Tao không thể là một đứa con trai để có thể thay thế bố, khiến cho cái gia đình này lụi bại…
- Chị nói linh tinh cái gì thế? Nếu có thì đó là lỗi của em.
- Không, chẳng phải của mày. Mày còn quá ít tuổi để nuối tiếc quá khứ. Để biết được mọi chuyện diễn ra trong cái nhà này, chứ đừng nói ở trong cái đất này.
- Em đ' cần cái đó. Chị xem nhà mặt đường, có nhà hàng, có ô tô, có quán bar, có đàn em. Em bằng lòng với tất cả.
- Thế nên mày mới như thế. Chị thì không. Mày biết không? Nếu còn bố tối qua tao đã phang thêm một chai nữa vào mặt tất cả lũ chó ở đấy. Nếu còn bố, mình sẽ chẳng phải thức khuya dậy sớm đi hầu thiên hạ…
- Chị im đi! Bố chết lâu rồi… - Nó nghẹn lên từng tức ở cổ họng mà nước mắt không thể trào ra được.
- Nhưng chốt lại thì, câu mày hỏi: tao có yêu Cường không? Tao nói là có. Dù đấy là một tình yêu có chút toan tính thì tao vẫn yêu anh ấy. Nhưng tao yêu mày, yêu mẹ, yêu cái gia đình này hơn hết cả. Vì thế đừng bao giờ nhìn tao bằng ánh mắt đêm qua. Thằng ngu… - Chị lau nhanh giọt nước mắt rồi bước vội ra khỏi phòng.
Chỉ còn lại nó một mình, nó muốn khóc. Nó cứ nghĩ chị nó chấp nhận cuộc sống bình yên này, không tranh đấu, không toan tính, không đâm chém. Không có những cuộc gọi nửa đêm bất thường, không có những chuyến thăm bệnh viện, không dao, không máu, không nước mắt… Nó hèn ư? Nó an phận ư? Tự nó cũng chưa trả lời được. Nó chỉ đang đứng giữa ranh giới giữa hai bến bờ gì đó. Một bên có người con gái vẫn đợi nó yên bình đi về ngủ mỗi đêm, một bên là gánh nặng của thằng con trai duy nhất trong gia đình… Muốn khóc… nhưng không thành nước mắt.