Chương 137

Dù khó khăn, nó quyết định thôi cái cảnh "vác mặt" lên ba. Dù chưa đứng tên sổ đỏ, nó vẫn có một căn nhà. Tài khoản ngân hàng ít ỏi, nhưng có thể cậy nhờ khi cơ sự. Rồi còn cái xe, vài mối quan hệ xã hội cần thiết. Chẳng khó khăn mấy để kiếm một cửa hàng nho nhỏ trên mặt đường Láng, mở hiệu cầm đồ. Thi thoảng, nó móc ngoặc với mấy ông anh trên phố làm tí bóng bánh, chỉ làm cầu thôi chứ tiền đâu mà chơi. Rồi thả họ trong cái chợ to ngay gần đấy. Các mối quan hệ với thổ công sở tại cũng như chính quyền, mọi sự khó khăn, nó tự mình đứng ra gánh vác hết.

Cuộc sống tuy không ồn ào và dư dả như trước, nhưng có phần thoải mái hơn về mặt tư tưởng, dù hơi vất vả về mặt thể xác. Dĩ nhiên, đời sẽ sóng gió và không như mơ giống như mấy dòng phía trên. Vất vả hơn nhiều, nhất là cái đoạn nhắc đến tiền không được dư dả như ngày xưa nữa. Thời buổi này, đồng tiền càng ngày càng khó kiếm. Người khôn của khó, cầm đồ điện tử thì dính phải đồ đểu, đồ lỗi, đồ dựng. Cầm thẻ thì gặp phải mấy đứa chầy bửa trốn nợ, cho vay bát họ thì cò cưa khó đòi… Nhưng nếu chỉ thế chấp mà không cho tín chấp thì đói mốc mồm. Nhiều khi chính nó cũng nhắm mắt làm liều, tặc lưỡi cho qua coi như dẫm phải c**t.

Cứ thế, nó chìm sâu vào cái cuộc sống vất vả ấy, thấm thoát cũng được một quý tiền nhà. Dĩ nhiên là cũng giật gấu bấu vai nhiều, lắm lúc cũng phải cầm tiền của con Hoa lo chạy vạy, nhưng nó cũng trả đầy đủ, vì sống dựa vào đàn bà với nó không thể chấp nhận được. Hai đứa nó vẫn hòa thuận dưới một mái nhà, như kiểu một mái ấm "fake". Cái cảm giác bận rộn và vất vả làm nó quên đi khá nhiều thứ. Nói thế nào cho đúng nhỉ? Đói thì con người ta bớt mơ mộng và ảo tưởng.

Độ gần đây, Hoa tự nhiên cáu gắt nhiều. Nó nghĩ chắc là đến thời kì con gái, ai cũng thế. Nhưng không phải, thái độ cũng rất khác. Đi đâu không cần nó đón nữa, thậm chí có đêm không về nhà. Nó cũng chẳng tra hỏi hay bới móc gì nhiều, vì thực ra hai đứa nó có là gì của nhau đâu? Nếu con bé có muốn đi cùng một người đàn ông khác, có thể lo được cho nó tốt hơn, nó chắc còn mừng hơn là con bé ấy. Nhưng không hẳn là vậy, nó chẳng thể nào đoán được suy nghĩ của đàn bà. Cứ ẩm ẩm ương ương được vài hôm, con bé biến mất hẳn. Điện thoại tắt máy. Một, hai ngày thì nó có thể bơ đi. Nhưng đến một tuần thì nó bắt đầu bồn chồn lo lắng. Con bé dù ham chơi hay thế nào đi nữa, cũng không phải là đứa vô tâm vô trách nhiệm khiến người khác phải lo lắng. Nó bắt đầu nháo nhào lên tìm, hỏi hết các nơi Hoa thường qua, nhưng chỉ nhận được những cái lắc đầu vô cảm. Nó thật sự hoảng, nếu con bé bị "xích" thì chắc chắn nó sẽ bị khám nhà ngay. Nhưng sự im ắng và an toàn này khiến cho nó linh cảm rằng đã có chuyện gì đó tồi tệ hơn nhiều xảy ra.

Mưa xuân đã rơi, cái cảm giác mưa lắt nhắt lành lạnh cực khó chịu. Thà rằng nó ào một cái xong rồi thôi cho con người ta làm việc, đằng này cứ dầm dề như chăng màn khắp nơi. Đường xá thì nhớp nháp khí chịu, đặc biệt là đường ngoại thành, vũng to vũng nhỏ bùn bắn lên tận đầu. Nó đang ở Đông Anh, 11h đêm, sớm hơn cái lần gần đây nhất khá nhiều và chỉ có một mình.

Vẫn khuôn mặt quen thuộc thò ra ô thoáng cửa, không phải thằng Hưng chuột mà là thằng Vinh. Nói chung là chỉ có một trong hai đứa ấy, không bao giờ có thái độ ngái ngủ thiếu cảnh giác. Bao giờ mặt chúng nó cũng lạnh lùng vô cảm và đầy dè chừng, có điều thằng Hưng chuột thì dễ tính hơn.

- Lâu lắm rồi mới gặp anh, có chuyện gì thế ạ?
- Chị Hoa có qua đây không?
- Lâu lắm rồi không qua. Anh Kiệt có nhắc chị đấy suốt.
- Cho anh vào gặp anh Kiệt một chút?
- Không được anh, hôm nay anh không có hẹn trước. Hơn nữa anh là khách chỉ có thể vào khi có chị Hoa đi cùng. Anh thông cảm. Hôm khác anh nhé.

Đề xuất Voz: Tâm sự chuyện tình đẹp nhưng đầy đắng cay!!!
BÌNH LUẬN