Chương 138

Thằng Vinh toan đóng sầm cái ô thoáng xuống thì bị nó nhanh tay chặn lại.

- Anh có việc gấp muốn gặp anh Kiệt, chị Hoa biến mất mấy ngày hôm nay rồi. Không biết có bị bắt không. Em gọi anh Kiệt giúp anh, nếu công an khám nhà anh thì chắc chắn sẽ khám nốt cả chỗ này.

Mặt thằng Vinh hơi sững một chút, không phải nó sợ câu dọa khám nhà mà chắc hẳn có lí do gì khác. Nó lạnh lùng nói:

- Đợi em gọi anh Kiệt rồi báo lại anh.

Cái ô thoáng hạ xuống ô khốc lạnh ngắt, tiếng then cài bên trong lạch cạch. Nó đứng ngoài khoanh tay co người lại kéo cổ áo cao lên che cái mũi đã bắt đầu rát và biểu tình, tuy nhiên vẫn ngửi đâu đó quanh đây mùi hăng hắc của hóa chất đậm đặc. Chẳng phải chờ lâu, hai phút sau cánh cửa mở ra, thằng Vinh ngoắc ngoắc cái đầu ý chỉ nó vào nhanh. Rồi ấn nó ngồi vào cái ghế bên ngoài phòng bảo vệ, bên trong là tiếng ngáy đều đều của thằng Hưng, chắc thế.

- Anh Kiệt bảo anh đợi nửa tiếng. Anh ấy đang bận. Anh có uống gì không?
- Không.
- Thế anh ngồi ở đây thôi, đừng vào trong cũng đừng đi lung tung. Nhà này có lắp camera hết đấy. Anh Kiệt thấy lại mắng em.
- Ok.

Nó cười gượng gạo. Tâm trạng bồn chồn khiến nó không nổi cáu nổi trước mấy câu nói vô lễ của một thằng choắt. Chỉ không biết là liệu giờ này con Hoa đang thế nào, ông Kiệt có biết tí manh mối nào về nó không…

- Cái con mẹ nó, anh có biết đâu. Anh đang định sang tìm em đây. Nó cầm ít nhất 3 tháng tiền hàng chưa đưa. Các mối quen bên kia của nó thì mất hết cả rồi. Nghiện thì ngày nào chả cần thuốc, có phải mình nó bán thuốc ở Hà Nội đâu. Nó định "bùng" à? Ừ thì "bùng", tiền hàng anh có xót đ’ đâu, "lọt sàng xuống nia". Nhưng có bao nhiêu người muốn có được cái mối hàng của nó. Nó phải nói để anh còn chỉ người khác làm chứ. Anh em với nhau mà cũng sống chó thế à? Mẹ kiếp đàn bà.
- Dạ…- Nó nghệt mặt ra nghe ông anh hờ của Hoa trút giận lên đầu. Ông ấy vừa nói tay vừa chém, mắt long sòng sọc, nước miếng phì phì. Có vẻ như cũng mới làm tí thuốc.
- Em nhìn thấy nó bảo nó đừng vác mặt về đây nữa. Anh chém, chém chết. Sư cha nó…

Nó nửa mếu máo nửa đau khổ bị tống ra khỏi nhà không thương tiếc. Vậy là giờ nó không biết làm gì ngoài chờ đợi, tất cả những mối nó có thể tìm cũng đã tìm hết rồi.

Vài ngày sau, thì nó nhận được tin nhắn, một số lạ hoắc nhắn về. Nó mở máy lên chỉ nhận được vài dòng khô khốc:

Đề xuất Ngôn Tình: Nhà Có Hãn Thê Làm Sao Phá
BÌNH LUẬN