Chương 139

“Chị Hoa bị bắt lại rồi”

Nó vội vàng gọi điện thoại lại nhưng chỉ có tín hiệu báo máy bận.

“Ai thế?”- Nó hồi hộp nhắn lại.

“Em Hưng chuột. Anh đừng gọi, em đang ở xưởng. Anh muốn cứu chị Hoa thì cố gắng xoay tiền đưa cho anh Kiệt đi. Chị ấy làm mất nhiều hàng lắm”

“Bao nhiêu?”

“Gần 300 triệu. Anh xoay được không tối mang qua xưởng. Nhanh không chị Hoa chết mất. Em tắt máy đây”

Nó lại cầm máy lên vội vàng gọi lại như sợ thằng ranh kia trốn mất. Nhưng dĩ nhiên là không kịp. Máy báo tò te tí.

Nó ngồi thừ người ra bóp trán, 300 triệu. Không quá to nhưng không nhỏ chút nào. Quan trọng là nó đào đâu ra ngần ấy tiền bây giờ? Bao nhiêu tiền nó đã dồn hết vào cửa hàng rồi. Giờ gần như nó là vô sản trắng tay. Mà nghĩ lại, nếu là người thân ruột thịt gì cho cam, đằng này có khi nào nó sẽ ném tiền qua cửa sổ vì người dưng nước lã? Nhưng hai đứa nó sống với nhau bao lâu rồi, bảo bỏ thì sao đành? Không ai chửi nhưng chính khi soi gương nó sẽ tự nhổ vào mặt mình nếu như Hoa xảy ra chuyện gì. Hàng loạt suy nghĩ rối ren đan xen trong đầu, nó đang phân vân chưa biết tính sao thì có một cuộc điện thoại gọi đến:

- Alo.- Nó nhấc máy không giấu được hơi thở gấp.
- Anh Kiệt, anh của Hoa đây.
- Dạ anh ạ.
- Có tin của Hoa rồi, bọn anh thấy nó dưới Hải Phòng.
- Dạ vâng. Hoa trốn sao anh? Hoa có nợ anh nhiều tiền không?
- Không phải chuyện tiền nong. Nhưng anh có một số việc muốn xác minh. Em gặp anh chút được không. Sang bên nhà. Hoa nó nói nó làm mất. Nhưng anh không tin lắm. Con bé ấy tiêu có hoang cũng không thể hết nhiều tiền. Em lại mới tách ra khỏi nhà làm riêng, anh không biết em có dính dáng gì đến không.
- Em không anh. Nhưng em sẽ thu xếp sang gặp anh. Anh đừng làm gì Hoa.
- Nó là em anh. Anh không làm gì nó hết. Nhưng còn các anh em khác nữa. Nếu nó láo sẽ có người dạy bảo nó.
- Vâng. Tối em sẽ thu xếp sang bên anh.

Nó cúp máy rồi lại ngồi đần người ra một lúc lâu. Rồi như một phút, có thể gọi là bốc đồng, nó quyết định về nhà.

Đề xuất Tiên Hiệp: Từ Thăng Cấp Kiến Trúc Bắt Đầu Trường Sinh
BÌNH LUẬN