Chương 151

- Ừ. Cũng có thể. Ngày bé chẳng sợ cái gì. Kể cả ma quỷ. Càng lớn càng sợ đủ thứ… - Nó thở dài - Càng tin vào thánh thần nhân quả báo ứng.

Hoa nhìn nó khó hiểu rồi lẳng lặng bỏ đống ảnh X quang vào phong bì. Hai đứa cứ lững thững bước đi không nói gì hết.

Giờ chỉ còn mình nó đứng đây với một tấm ảnh. Nó không thấy sợ khi nhìn thấy những tấm xương âm bản của chính mình. Những tấm hình xanh lục, đen trắng được đánh dấu cẩn thận bằng bút dạ đỏ vào một điểm duy nhất. Nó lật nhanh từng tấm, từng tấm một. Ở các góc độ khác nhau, vị trí đánh dấu hoàn toàn trùng khớp ở một điểm. Nó run rẩy đặt bàn tay lên ngực trái của mình, nơi “cảm tưởng như” có một cái gì đó đang đập run rẩy… tất cả hoàn toàn trùng khớp với vị trí ấy. Nó xé toang phong bì và muốn hét lên như phát rồ phát dại. Chẳng biết vì điều gì… Một mảnh giấy nhỏ chầm chậm rơi, một tờ hóa đơn thuốc. Nó loáng thoáng nhìn thấy trong lúc tờ giấy quay mòng mòng trên không phía mặt sau có ghi chữ gì đó. Vội vội vàng vàng nhặt tờ giấy lên. Mắt nó hau háu đọc “nick face: 1112111122222412…@yahoo.com pass: 1989199219919990”

Nó vội vàng lao xuống dưới nhà tìm cái laptop và vội vàng bật máy tính lên một cách nóng nảy. Chưa bao giờ nó thấy căm hận cái máy tính cùi này của mình như vậy, cũng chưa bao giờ nó thấy phiền lòng ghê gớm vì cái dòng chữ welcome sao chạy hoài không dừng. Nó nhấp chuột lia lịa vào biểu tượng trình duyệt ngay sau khi nhạc nền window vừa mới kịp chấm dứt và buông một đống câu chửi thề vì sự chậm chạp này. Cũng may là nhà chưa bị cắt mạng, nếu không nó dám chắc nó sẽ đập tan đập nát cái máy tính này ra trước khi kịp phi ra ngoài để tìm cho mình một chỗ nào đó có thể vào được face. Sau khi khổ sở tắt hàng đống trình duyệt, hậu quả của việc click chuột vô tội vạ vừa nãy, nó cũng đăng nhập thành công cái face. Hoàn toàn trống rỗng. Thất vọng. Nó tiu nghỉu như mèo bị cắt râu xong lại chợt bừng lên hy vọng khi nhìn thấy một nick duy nhất trong list bạn bè. Dù rằng cái nick “sun flower” ấy đang offline. Nó run run mở box chat gõ vội dòng chữ

“Hoa phải không?”

Và chờ đợi. Dĩ nhiên nó biết là chờ đợi vô vọng. Hẳn là như thế. Nó chợp mắt lúc nào không hay.

Tiếng điện thoại đổ dồn dập đánh thức nó dậy. Nó nhoài người với tay cầm lấy chiếc điện thoại. Một dãy số dài ngoằng lạ hoắc bắt đầu bằng +49……. Như có linh cảm từ trước nó vội vàng cầm máy alo. Đầu dây bên kia, một tiếng nói nhẹ nhàng quen thuộc vang lên ấm áp

- Anh đã khỏe rồi phải không?

Đề xuất Tiên Hiệp: Võ Thần Chúa Tể (Dịch chuẩn)
BÌNH LUẬN