Chương 152
- Hoa à? - Giọng nó run run.
- Em cũng nghĩ là anh sẽ không sao. Nhưng mà em không nghĩ là anh sẽ nghe điện thoại của em. Anh còn đau không? Anh nhớ đi khám thường xuyên nhé, trước đấy anh đã có bệnh phổi rồi, không cẩn thận sau này về già thì khổ lắm.
- Ừ. Anh biết.
Im lặng. Nó cảm thấy như tiếng thở của nó và cả của Hoa đang gấp gáp và khó nhọc hơn. Có chút gì đó ngượng nghịu trong nhịp thở của mỗi người.
- Anh không hận em sao?
- Không, anh không biết nói gì nữa. Mọi thứ quá bất ngờ đối với anh. Nhưng nếu không phải em mà là một người nào khác thì giờ chắc anh…
- Không đâu. - Hoa khẽ nói - Nếu không phải anh mà là một người nào khác, em sẽ không làm thế…
Rồi hai đứa lại im lặng…
- Lạnh rồi, hình như còn mưa nữa. - Em nghe thấy tiếng mưa rơi.
- Ừ, lạnh lắm.
- Anh nhớ giữ gìn sức khỏe. Em có mua cho anh một cái áo len cổ cao nhưng chưa kịp đưa vẫn để trong tủ. Anh mặc nhé? Mặc bên trong áo khoác có xấu cũng không ai nhìn thấy đâu.
- Anh biết rồi.
- Anh nhớ ăn uống đầy đủ. Đừng bỏ bữa. Đừng ăn đêm nữa, béo bụng. Đừng có ăn lạp xường với xúc xích nữa. Nhất là đồ nguội. Không tốt đâu.
- Anh biết rồi…
- Anh…
- Sao?
- Anh về nhà đi. Anh ở một mình thế. Em không yên tâm.
- À…Ừ…Anh sẽ về. - Nó khẽ cười. - Em đang ở đâu? Thế nào rồi?
Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Sở Đệ Nhất Thám Hoa: Bắt Đầu Làm Nội Ứng Bên Nữ Ma Đầu