Chương 153

Em đang ở Đức. Tạm ổn. Em ở nhờ nhà người quen. Đang tìm việc nào đó ổn định để làm, còn giờ thì cũng có việc làm thêm ở chỗ mấy người Việt, không phải xin tiền ai cả. Bên này dễ sống, thị trấn em ở cũng nhiều người Việt, không cần thạo ngoại ngữ, nhưng em nhất định sẽ học. Ở đây toàn dân buôn bán nhỏ, trồng trọt và đi làm thuê trong thành phố. Sáng 5h dậy bắt tàu điện ngầm vào thành phố bưng bê phục vụ trong nhà hàng tối 9h đã có mặt ở nhà rồi. Em đang tập làm quen anh ạ. Hihi.

- Liệu con Thủy nó biết anh còn sống, có ảnh hưởng gì tới em ko?

- Không đâu, em không nghĩ là nó còn muốn quay lại Việt Nam nữa. Anh là lý do duy nhất khiến nó về, bố mẹ nó cũng đi nước ngoài lâu rồi. Nó cũng có nỗi khổ riêng, một đứa con gái ôm mối hận quá lâu và quá lớn. Em nghĩ là giờ nó đã được giải tỏa, giờ em cũng chỉ mong nó sống bên ấy yên ổn, không suy nghĩ gì nhiều, không dính dáng tới pháp luật. Nó cũng có ơn với em, lo mọi thủ tục cho con trai em được nhận con nuôi bên Đức, rồi cố gắng chạy chọt cho em sang Đông Âu. Rồi mấy ông anh của em có mấy mối quan hệ hồi còn làm đá ở Tiệp Khắc nhờ bọn mafia đưa em qua biên giới sang Đức. Giờ em cũng tạm yên ổn, được làm lại từ đầu dù tạm thời vẫn phải chui lủi một chút nhưng được gần con, dù chỉ trông thấy nó từ xa thôi. Luật pháp bên này bảo hộ cho nó rất nhiều. Em sẽ làm lại, bên này không ai biết em là ai, em cũng sẽ làm lại từ đầu. Dù sống được 10 hay 20 năm nữa cũng là quá đủ để em cảm thấy mãn nguyện rồi…

- Ừ, thế là tốt rồi. Anh mừng cho em. Nhưng…anh sợ…bệnh của em…

- Không sao đâu, bình thường nếu có điều kiện chăm sóc y tế đầy đủ em sẽ còn sống được thêm. Đấy là nhân quả, em phải trả giá cho những chuyện đã làm. Anh đừng lo lắng quá, cuối cùng em cũng đã rút chân ra khỏi vũng bùn rồi, nhờ có anh. Nếu không gặp anh, biết đâu được đấy. Hỳ. Điều an ủi em lớn nhất là đã không truyền nó sang anh. Hỳ.

- Anh xin lỗi…

- Sao lại xin lỗi? Em đã lợi dụng anh, vậy mà em còn chẳng mở miệng nói được một câu xin lỗi với anh. Em phải cảm ơn anh chứ? Anh thấy không? Giờ con em được một chỗ ở yên ấm, được đi học. Em thì đang làm lại cuộc đời, dù ở bên này hơi xa. Đừng lo lắng, dù sao em cũng có người thân ruột thịt gì ở Việt Nam cả. Em chẳng nuối tiếc điều gì ở đó hết. Chỉ có một chút cắn rứt với anh thôi, nhưng giờ cũng nguôi ngoai phần nào rồi. Cuối cùng thì mọi chuyện với anh cũng đã chấm dứt, em là người chấm dứt nó cho anh, đấy là việc làm chuộc lỗi của em, vì nó mà em bớt day dứt nhiều.

- Em…

- Để em nói nốt, vì thế anh phải sống thật tốt. Anh hiểu không? Phần đời bị đánh mất của em, dù là do em tự đánh mất, anh cũng phải là người sống tốt cả ở phần đời ấy cho em. Anh hiểu không? Em sẽ không còn sống đủ lâu để nhìn thấy nhiều điều tốt đẹp còn lại của cuộc sống, nhưng anh có thể. Anh hứa với em đi. Hứa đi, đừng sống thế này nữa. Hãy về với gia đình đi, chị Linh lúc mở nhà hàng ấy, là để sau này dành cho anh. Cái Dương cũng là vì anh mà thay đổi quyết định. Cả em nữa…Vì thế anh phải sống khác. Anh hiểu em không? - Giọng của Hoa dường như thay đổi, nó cảm thấy ở đầu dây bên kia không chỉ có một bờ môi đang rung nhẹ mà còn cả một đôi mắt hoe đỏ đang nói chuyện với nó chứ không phải chỉ là âm thanh vọng lại qua đầu dây điện thoại.

- Anh hứa. Anh hứa. Nhất định anh sẽ cố gắng, rồi một ngày, anh sẽ sang thăm em.

Đề xuất Khoa Kỹ: Đế Quốc Hi Linh
BÌNH LUẬN