Chương 154
- Điều ấy không cần thiết. Em là quá khứ, anh với em duyên chỉ có đến thế thôi. Nhiệm vụ của em chỉ là bước qua đời anh trong giây lát, và giờ cũng đã hết rồi. Quên em đi, anh còn nhiều thứ cần làm, cần suy nghĩ hơn. Anh sẽ không bao giờ tìm được em đâu.
- Em sao vậy, anh đã hứa sẽ thay đổi, sẽ sống tốt rồi mà.
- Không sao cả. Anh không hiểu tính em sao. Tính em đã quyết làm việc gì thì không bao giờ thay đổi. Em đã biết anh vẫn sống, đã có lời hứa của anh, thế là quá đủ rồi. Có người con gái tốt với anh hơn, xứng đáng với anh hơn. Không phải là em. Người có thể theo anh suốt cuộc đời. Không phải là em. Anh hiểu chứ. Em sắp phải vào làm rồi. Em đang ở bốt điện thoại công cộng, anh không định lấy nốt những đồng tiền mà em khó khăn lắm mới kiếm được bằng cách này đấy chứ? - Hoa cười, nó cũng nghe thấy một tiếng sụt sịt khe khẽ thoáng qua. - Quên em đi, nhưng hãy nhớ những gì đã hứa. Thế là quá đủ rồi. Anh hiểu không?
- Dù thế nào, anh cũng sẽ không quên em đâu.
- Tùy anh thôi, cảm ơn vì đã bước qua đời em trong giây lát, giờ em lại bước tiếp một mình đây. Nhưng em tin luôn có anh ở sau động viên em. Nhớ nhé. Em cũng thế. Vĩnh biệt.
- Tạm biệt thôi, nếu có thể nhất định anh sẽ tìm thấy em, như một người anh trai đi tìm em gái… - Nó nghèn nghẹn.
- Vâng, goodbye.
Nó vẫn cầm máy và đợi chờ một tiếng dập khô khốc, nhưng không hề. Đầu dây bên kia cứ lặng lẽ mãi như vậy cho tới khi tiếng hú kéo dài rồi tiếng tút tút vô hồn vang lên. Có lẽ Hoa cũng đã không dập máy mà cũng đang đợi nó làm chăng? Nó đã hứa gì? Nó đã nói gì? Liệu nó có làm được không? Nhất định nó phải cố. Vì đằng sau nó không phải là niềm hy vọng của một người…
Bất giác, nó tiện tay mở facebook của mình lên. Nó vẫn không có thói quen dùng facebook nhưng ít ra nơi đây đã từng có một mối liên hệ giữa nó và ai đó. Vẫn hình nền ấy, vẫn ảnh bìa ấy, vẫn những tin nhắn, những comment ấy đã lâu nó không được thấy rồi. Như một thói quen, nó click vào nick của ai đó… Rồi như không tin vào mắt mình nữa, nó giật mình bởi những gì mới nhìn thấy. Nhìn lại thời gian của những dòng comment, những tấm ảnh cách đây chưa lâu. Nhưng là những gì cuối cùng còn lại của facebook em. Nó vội vàng ấn hiển thị thêm liên tục, rồi kiên nhẫn một cách khó chịu chờ vòng tròn xoay lòng vòng chậm chạp cuối cùng thì…
Ngày…tháng…năm…
Đề xuất Linh Dị: Trùng Cốc Vân Nam - Ma Thổi Đèn