Chương 155

“ Muốn ôm anh nhưng không thể được nữa rồi, xa nhau nhé, để một ngày mai ta gặp nhau….”

Ngày…tháng…năm

“ Liệu có phải định mệnh không? Em có thể đã từng ôm anh, đã từng bên anh. Nhưng giờ đây em biết hai ta không thể đến được với nhau nữa….”

Nhiều, rất nhiều stt nữa…

Ngày…tháng…năm

“ Đấy là một quyết định đúng không? Liệu em làm thế có đúng không?”

Ngày…tháng…năm

“ Dẫu sao, em cũng đã quyết định. Đấy là hạnh phúc của em. Em muốn giữ lấy”

Rất rất nhiều stt nữa. Cho đến stt cuối cùng

“ Ngày mai. Em đi xa rồi, cảm ơn anh. Nếu anh có đọc được những dòng chữ này thì hãy nhớ rằng cảm ơn anh vì đã từng ở bên em, em sẽ không bao giờ quên cảm giác hạnh phúc ấy. Dù biết rằng nó chỉ là ẢO”

Kèm theo đó là rất rất nhiều hình, những tấm hình như được lấy trong một album ảnh cưới. Nó không đủ can đảm để xem hết những tấm ảnh, những comment, những lời chúc phúc của mọi người dành cho chủ của chúng, những lời nói đùa đầy ghen tỵ, những lời trêu đùa vui vẻ. Nó không đủ can đảm để nhìn hết những gương mặt trong ảnh, những nụ cười mãn nguyện và hạnh phúc. Nhưng dù sao, nó cũng đã nhìn thấy. Nó nhận thấy avatar của em đã không còn là hình trái tim đá xếp ở nơi nào như của nó nữa mà là hình một người con gái đẹp rạng rỡ và tinh khôi trong làn áo trắng, đưa tay hứng từng giọt sương ban mai trên chiếc lá kia như đang đón nhận hạnh phúc, không ai khác… chính là… em…

Ngày…tháng…năm

Comment của Thùy Dương : “ Cảm ơn lời chúc phúc của mọi người, em nhất định sẽ hạnh phúc”

Có một cái gì đó nóng hổi chầm chậm rơi từ khóe mắt nó lăn dài trên má và rơi xuống nền nhà. Một giọt nước trong veo bắn tung tóe vỡ vụng thành những vết nhỏ li ti…

Đề xuất Voz: Nữ tiếp viên
BÌNH LUẬN