Chương 156

Ngày lại ngày trôi qua...

Nhiều lúc đi trên đường, nó chỉ muốn hét lên như một gã điên vì nhớ một ai đó.

Giờ lại giờ trôi qua...

Trong giấc mơ, nó cũng giật mình tỉnh giấc vì nhớ nhung ai đó, người ta có biết không?

Những lúc một mình...

Nó lại nhớ.

Những khi giữa phố xá đông người...

Nó cũng thoảng thốt giật mình khi bất chợt thấy một bóng dáng thân quen. Vội vàng đuổi theo để rồi lại hụt hẫng nhận ra mình đã nhầm.

Nó bắt đầu viết nhiều hơn, viết điên cuồng trên Facebook, viết như thể đây là lần đầu nó được viết. Những lời bài hát cùng tâm trạng được nó chắt lọc, nghiền ngẫm như để tô điểm cho mớ cảm xúc hỗn độn của nó. Nó mong rằng mình đang mơ, rằng nó vẫn chưa tỉnh dậy sau cái lần bị bắn. Hoặc thực tế hơn, nó chỉ mong rằng đó không phải là sự thật, tất cả chỉ là một trò đùa, không hơn không kém. Nhưng đùa ai? Đùa để làm gì chứ? Đùa nó sao? Đùa nó, khi mà cả hai đã chẳng còn là gì của nhau nữa. Hơn ai hết, những gì nó viết, nó mong... có ai đó đọc được... Nhưng mà... để làm gì chứ...?

Nhưng rồi... đã có người đọc được thật...

Ngày... tháng... năm..., một tin nhắn Facebook, thực ra chỉ là một dòng thông báo thôi, nhưng tự dưng tim nó đập thình thịch. Cái tin nhắn ấy lại làm nó thêm thấp thỏm hy vọng.

Người lạ: "Những thứ đã qua hãy cứ để nó ngủ yên. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, chỉ là vấn đề thời gian và cách đối diện. Đừng tự dằn vặt mình bằng cách gào thét trên này mỗi ngày như vậy nữa. Không giống Kiên chút nào đâu "

Nó hầu như không suy nghĩ gì, như một người chết đuối vớ được cọc, nó nghĩ đó là nick của D. Rồi biết đâu đấy, chỉ là D đang thử thách nó, D thấy nó đã thay đổi, đã hối hận. D muốn cho nó một cơ hội??? Thực sự đó là những suy nghĩ của nó lúc ấy, những suy nghĩ có phần hoang tưởng, nhưng lại như một ngọn nến nhỏ thắp lên hy vọng... Nó vội vàng vồ lấy cái máy, gõ nhoay nhoáy.

Nó: "Nhưng mình không thể quên được, mình chỉ mong nếu có thể, người ta sẽ cho mình một cơ hội."

Đề xuất Voz: Tổng hợp các truyện ma em đã viết trên forum cho các thím tiện theo dõi
BÌNH LUẬN