Chương 157

Rồi nó hồi hộp chờ đợi, không muốn rời bàn phím. Nó hết ngồi đánh bài, lại nghe nhạc. Nghe chán các thể loại nhạc thất tình thì quay sang xem lại tất cả những clip hài mà nó đã từng biết từ trước đến giờ. Cái này chắc gọi là tự cân bằng tâm hồn. Chốc chốc lại lia chuột sang Facebook để rồi lại thấp thỏm quay sang nghe nhạc tiếp.

12 tiếng sau... Đó là nó ước tính thế, một quãng thời gian khá dài thì đúng hơn.

Người lạ: "Nên chấp nhận sự thật đi thôi, đừng thế nữa."

Nó *vội vàng gõ*: "Nhưng mình không thể, mình thật sự đã rất hối hận, mình muốn làm lại."

Người lạ: "Thứ nhất, có thể bạn đang nhầm, mình không phải là người bạn đang nghĩ đâu, mình chắc chắn đấy." - Đọc đến đây nó tự nhiên chột dạ. "Thứ hai, bạn định sẽ mãi thế này sao? Đứng dậy đi, ngoài kia còn rất nhiều điều tốt đẹp đang đợi."

Nó: "Xin lỗi, ai vậy? Sao biết Facebook của mình? Sao biết mình đang có chuyện buồn?"

Người lạ: "Một người lạ qua đường, như cái tên Facebook của mình thôi, không được sao? Bạn yên tâm đi, đây là lần đầu tiên mình nói chuyện với bạn qua Facebook. Còn chuyện tại sao biết, mình xin phép được giấu kín. Mình cũng không quen, chưa từng tiếp xúc hay gặp mặt với D." - Nó lại giật mình lần hai. "Mình có thể thề, còn tại sao mình biết bạn buồn thì có lẽ không cần hỏi lại, hỳ. Bạn không xóa hết status đi thì mình sợ sắp tới chẳng còn ai không biết nữa đâu."

Nó tự xấu hổ vì đã hỏi hớ, nhưng vẫn cố vớt vát: "Nếu bạn có điều gì giấu mình, thì có lẽ chúng ta không cần phải nói chuyện với nhau nữa."

Người lạ: "Tùy bạn thôi, nhưng nếu cần một người cùng trang lứa để nói chuyện và tâm sự, cứ PM mình. Mình sẽ online thường xuyên hơn. Đừng tự hành hạ bản thân nữa."

Nó: "Mình sẽ nhớ điều ấy, cảm ơn bạn. Bye."

Người lạ: "Bạn vẫn thật ương bướng và dễ tự ái , nhớ nhé, nếu cần cứ PM mình. Cố lên, giữ gìn sức khỏe."

Nó định gõ lại thêm vài dòng nữa, nhưng lại thôi. Tính ương bướng và tự ái của bản thân bắt nó phải gập máy xuống...

Đề xuất Võng Hiệp: Võng Du Chi Cận Chiến Pháp Sư
BÌNH LUẬN