Chương 158
Vài ngày sau... Nó lại là người tò mò bắt chuyện trước tiên. Dù chưa ngờ ngợ đoán ra được đó là ai, nhưng qua cách nói chuyện, nó biết chắc chắn đó không phải là D. Cảm giác nói chuyện với người lạ thật dễ chịu. Có thể nói hết, không cần giấu diếm, không cần suy nghĩ hay quan tâm xem người ta nghĩ gì. Nó kể mọi chuyện, từ việc quen nhau, yêu nhau, cho tới những lúc có chuyện rồi chia ly. Từng cảm xúc, từng câu chuyện được nó nhớ lại qua từng câu chữ nó nói với người kia. Cảm giác có một ai đó xa lạ lắng nghe khiến lòng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Nó: "Hà Nội ngày càng lạnh, chiều đi ngoài đường mưa táp hết vào mặt."
Người lạ: "Thật à, ở đây còn lạnh hơn."
Nó: "Ở đâu thế?"
Người lạ: "Ở đâu còn lâu mới nói :smile:)"
Nó: "Thích ra vẻ bí ẩn nhỉ, nhưng xin lỗi, mình miễn nhiễm rồi."
Người lạ: "Không dỗi rồi nằng nặc đòi nói đi nữa à :smile:)"
Nó: "Ừ, người lạ thì tốt hơn. Không gặp, không biết nhau như thế đôi khi còn dễ nói chuyện, chẳng ngại phải nói hết những gì trong lòng mình :smile:"
Người lạ: "Tớ đã từng ở Hà Nội, từng biết cái lạnh ở đấy."
Nó: "Thật à? Lâu chưa?"
Người lạ: "Chưa đủ lâu để quên được nó... Hỳ."
Nó: "Chẳng thích mùa đông, nhìn chán. Lạnh, không có người. Nhất là với những đứa ở một mình."
Người lạ: "Tớ thì thích mùa đông, nhớ ngày xưa hay bắt xe 02, giờ chẳng biết xe 02 còn chạy lên Bờ Hồ nữa không? Rồi đi bộ lững thững từ Tràng Tiền qua Hàng Bài. Có biết không? Ở chỗ cửa nhà thờ Hàm Long có một quán bánh đa cua ngon cực. Mình ngồi đấy, quần áo bông to sù sụ như một con gấu bông vậy."
Nó: "Tớ không biết, chỉ biết một quán bún hải sản ở Hồ Tây, mình hay ngồi đấy."
Người lạ: "Tưởng chỉ con gái mới hay đi ăn vặt một mình chứ???"
Đề xuất Voz: Ao nước tròn, cái giếng méo, cây thị vẹo, cây khế khòng khoeo