Chương 159

Nó: "Không, hồi xưa đi học thêm hay đèo một người bạn qua đấy ăn. Lâu lắm rồi, chẳng biết ở đó còn bán không?"

Người lạ: "Ồ, vậy à? Chắc bạn gái à. Hihi. Liệu ở đó còn bán không nhỉ?"

Nó: "Một người bạn, nhưng đã lâu lắm rồi, mình cũng quên rồi, quên luôn cả người bạn ấy lẫn mùi vị của bún hải sản nó như thế nào. Hỳ."

Người lạ: "Vậy à?"

Nó: "Đúng là vậy đấy."

Người lạ: "Tự nhiên mình thèm ăn bún hải sản quá đi."

Nó: "Nếu bạn ở đây, mình sẽ mời :smile:"

Người lạ: "Thật không?"

Nó: "Chuyện cỏn con ấy mà cũng phải nói dối sao?"

Người lạ: "Nhưng mình muốn ăn ở Hồ Tây, chỗ bạn vừa nói ấy."

Nó: "Tại sao thế? Với lại cũng đã lâu lắm rồi, mình sợ nó không còn bán nữa."

Người lạ: "Tại Hồ Tây những ngày gió mùa thì rất lạnh, ăn bún hải sản cay cay thì mới thú. Hihi. Nếu nó còn bán, bạn có ngại mời mình một bát không?"

Nó: "Không, hỳ."

Người lạ: "Hứa nhé?"

Nó: "Có gì đâu mà phải phung phí lời hứa thế :smile:) Mình biết giữ lời mà."

Người lạ: "Đợi mình chút nhé."

Nó lấy tay mân mê mấy sợi râu trên cằm và ngồi đợi. Tầm 10 phút sau, thì bên kia cũng hiện trạng thái "đang gõ".

Người lạ: "Qua đó đợi tớ được không?"

Nó: "Qua đâu :|"

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Hợp Pháp Tu Tiên, Dựa Vào Cái Gì Gọi Ta Ma Đầu?
BÌNH LUẬN