Chương 160
Người lạ: "Hỏi lạ nhỉ, hàng bún chứ đâu, vừa mới hứa dứt mồm xong mà."
Nó: "Ôi mẹ ơi, sao bảo không ở Hà Nội?"
Người lạ: "Bảo thế khi nào?"
Nó: "Vừa đứa nào bảo là 'đã từng' ở Hà Nội."
Người lạ: "'Đã từng' thì có nghĩa là không ở đó à =))"
Nó: "Cùn."
Người lạ: "Đi không?"
Nó: "Thì đi."
Sập máy xuống, nó tìm cái áo rét ít mùi băng phiến nhất có thể trong tủ, đôi tất giấu trong ngăn kéo đóng bộ với chiếc giày bám đầy bụi bẩn. Không quên quàng thêm một chiếc khăn ấm theo lời ai đó đã dặn dò. Rồi đóng xe phi thẳng, tầm hơn 10km gì đó. Đúng là ăn một bát cháo chạy ba quãng đồng...
Ngồi co ro vào một góc trong cùng sau khi đã thành công vượt qua vòng chen lấn giành chỗ và gửi xe. Trời lạnh nên mọi người kéo đi ăn nhiều, 4 tầng nhà chật kín người. Nó đảo mắt nhìn sang bên cạnh là một cặp chim uyên ương đang đút cho nhau từng miếng tôm một từ tô bún, khẽ chấm chấm cho nhau từng giọt sa tế lỡ vương trên mép, hay xuýt xoa và nũng nịu nhau khi ăn phải một miếng ớt cay. Đáng lý ra thì nó sẽ cảm thấy khó chịu lắm, nếu như không phải vì ở đây, ai cũng thế. Nó tủi thân thì đúng hơn, vì thực ra nó đang ngồi một mình.
"Khỉ thật, mình đi hẹn hò mà không có lấy nổi một cái số điện thoại," nó lầm bầm rủa thầm rồi bật điện thoại lên ngắm nghía cái Facebook.
- Cạch. - Đứa phục vụ lạnh lùng đặt tô bún lên mặt bàn trước con mắt ngẩn ngơ của nó.
- Ơ, khoan em ơi. Anh còn đợi bạn.
- Anh sao không đợi bạn vào cùng rồi hãy ngồi? Ở đây bao nhiêu người đứng đợi. Nếu anh muốn đợi bạn thì ra ngoài giùm em với.
Đứa phục vụ thì hơi to tiếng một chút, theo đúng phong cách văn hóa "cháo chửi, bún bưng, phở tự túc" tại Hà Nội, kèm thêm ánh mắt kì thị từ các cặp đôi đang đứng khép nép đợi chỗ bên cạnh mấy bức tường và dọc cầu thang chờ xếp chỗ. Nó biết thân biết phận, tặc lưỡi. Thôi thì cứ ăn tạm một bát trước đã, dù sao nó cũng đang đói.
Đề xuất Linh Dị: Chuỗi sự kiện không tên bất bại