Chương 161

Vừa lau đôi đũa, chốc chốc nó lại nhìn vào màn hình điện thoại. Sau câu gọi của nó, vẫn là một sự im lặng đến khó chịu từ đầu dây bên kia. Đồ hải sản để lâu thì tanh, chả mấy chốc nó đã giải quyết xong già nửa bát bún mà vẫn không có bất cứ động tĩnh gì. Vẫn cái vị chua chua cay cay như ngày nào, thực ra nó chưa hẳn đã quên sạch cái hương vị ấy, nhưng từ ngày đó đến giờ, cuộc đời nó đã nếm trải qua những mùi vị khác mà nó cho rằng có thể thay thế được...

30 phút sau, đáp lại những câu gọi dồn dập của nó vẫn là sự im lặng từ cái điện thoại, và mấy ánh mắt khó chịu từ những người chưa có chỗ ngồi. Bất đắc dĩ, nó nhăn nhó đứng dậy nhường chỗ ra ngoài, định ngồi chờ tiếp ở một quán trà đá nào đó.

- Bàn số 30, một suất tính tiền rồi, - Bà chủ quán tay cầm cục tiền, mắt không buồn nhìn nó, miệng nói, tay lại nhận tiền từ tay người khác. - Của ai có gì? Hai bún, hai trà đá, 66 nghìn. Có quẩy không?

- Ai trả hả chị? - Nó ngạc nhiên.

- Chị biết làm sao được. Vừa có người đi ra rồi trả luôn cho em rồi. Em xong rồi thì đứng gọn gọn ra cho khách vào hộ chị với.

Nó tiu nghỉu đi ra quán nước chè, vì biết có đứng đấy hỏi thêm chỉ làm ngứa mắt người ta.

Nó: "Rốt cuộc là có ý gì đây?"

Người lạ: "Mình muốn mời bạn đi ăn thôi, không được sao?"

Nó: "Nhưng bạn đâu có ở đây? Bạn trêu tớ à?"

Người lạ: "Không, thôi trời tối, lạnh đó, về đi rồi nói chuyện tiếp."

Nó: "Bạn đứng ở đây thì đi ra đi, mình không thích người khác lôi ra làm trò cười."

Người lạ: "Mình đang ở xa lắm, có người quen đứng đó thôi. Mình không nghĩ là bạn đi thật nên mình xin lỗi. Bạn về đi, đang lất phất mưa phải không? Về đi rồi mình nói lý do."

Nó: "Người kia đâu, gọi ra đây mình nói chuyện."

Người lạ: "Bạn không tin mình à?"

Nó: "Không tin."

Người lạ: "Nhìn thấy người kia rồi sẽ tin phải không?"

Đề xuất Tiên Hiệp: Vừa Thành Tiên Thần, Con Cháu Cầu Ta Xuất Sơn
BÌNH LUẬN