Chương 112

- Có gì đâu em, việc của chị mà. Thôi chị ôm đống rèm cửa xuống nhà giặt đây. - Chị Út ôm cái đống rèm cửa sổ đi xuống nhà.

Tôi đang ngủ mà bị đánh thức là khó ngủ lại được lắm, tôi đi rửa mặt rồi đi ra ban công đốt thuốc cho thơm râu. Dạo này tôi muốn hút thuốc toàn lén lút tránh mặt hai con gấu, hai con gấu tôi nói hút thuốc sẽ bị hôi miệng và tụi nó không cho tôi ngủ chung nữa. Nên bây giờ trừ khi nhậu tôi mới đốt thuốc chứ bình thường có gấu thì cắn răng chịu đựng. Ngó xuống thấy ba tôi lái xe về, bóp còi "tin tin" tôi định xuống mở cửa thì thấy chị Út chạy re ra mở cổng rồi nên thôi. Tôi đứng đó nhìn xuống thấy mẹ tôi và hai con gấu xách túi mẹ túi con từa lưa hột dưa hết. Đồ gì mà quá trời đồ, L ôm cái túi to đùng ì ạch đi vào nhà. Tôi dụi thuốc phi vào WC súc miệng rồi bay lên giường giả vờ ngủ. Tầm 15 phút thì có tiếng mở cửa, tiếng cười nói của hai con gấu phá tan không gian yên lặng của căn phòng.

- Trời ơi, nhìn thằng chả phình bụng ngủ kìa. - Giọng L ỏn ẻn.

- Hihi, kệ đi. - Ng cười khúc khích.

- Để chị. - L nói.

Tôi nghe tiếng bước đi tiến về phía tôi, tôi hé con mắt ra thấy L đang tiến về chỗ tôi, vẻ mặt rất ư là gian xảo. Tôi nằm im bất động xem cô nàng giở trò gì. L từ từ bò lên giường, cô nàng cầm đuôi tóc cọ cọ vào chóp mũi tôi, L với Ng cười khúc khích, tôi nhột chết đi được. Tôi vờ quơ tay vật L ra, lấy chân gác đè lên bụng cô nàng.

- Á...- L la oái oái.

Tôi vẫn vờ ngủ ngáy đều đều, chép chép cái miệng cho giống ngủ mê. L cố đẩy chân tôi ra nhưng mà sao khỏe bằng tôi được, L cầu cứu Ng

- Ng ơi cứu chị!

Ng cười khúc khích, tôi hé mắt thấy Ng đi lại định kéo chân tôi ra, tôi bật dậy cái rụp ôm Ng quăng lên giường....và....
 

Đề xuất Voz: Tán Gái Cùng Cơ Quan
Quay lại truyện Nhật ký đời tôi
BÌNH LUẬN