Chương 147
Hai con gấu của tôi chạy lại, vẻ mặt hớn hở, tay cầm hai cây kem Merino. Mặt hai đứa vui ra trông thấy, tôi nhăn trán nhìn:
- Thế kem của anh đâu?
- Anh không nói, tụi em tưởng anh không ăn. Này, cho anh ăn ké nè. - L chìa que kem ra, cô nàng lém lĩnh nói thêm - Ăn ít ít thôi đó.
Đúng là L mà! Nhìn cái mặt sao ghét quá đi mất. Thế là tôi há mồm làm hơn nửa que kem. L đứng nhảy dựng cà tưng cà tưng, miệng há hốc:
- Ớ... ớ ớ... (tôi ăn xong) ớ kem của em, hic hic. - L giật que kem lại.
- Hì hì. - Nhìn dáng vẻ của L làm tôi phì cười.
- Anh ăn nhiều vậy hết kem của em rồi. - L cầm que kem đưa lên miệng mút, mắt cứ liếc liếc tôi, như kiểu sợ tôi giành kem vậy.
Nhìn L mà thấy hài, tôi cũng vui. Ng nãy giờ ngồi cứ cười khúc khích. Tôi quay qua định ăn luôn kem của Ng, nhưng Ng đã đoán được ý đồ nên nhảy vọt né sang bên. Làm tôi hố hàng, Ng thích chí cười khanh khách. L ăn xong ném que kem vào tôi, mắt lườm lườm.
- Ăn nữa không anh đi mua thêm cho? - Tôi nhìn L cười cười.
- Thôi, hết muốn ăn nữa rồi, giờ muốn đi chơi thôi. - (Suy nghĩ một lúc) Hay mình đi về đi qua Vinpearl chơi đi anh! - Mắt L sáng lên long lanh trong cái nắng gần trưa.
- Có dám chơi không mà đòi qua? Hay qua đó chỉ đứng xem? - Tôi trêu L vì L nhát như thỏ đế, làm gì dám chơi mấy trò cảm giác mạnh.
- Sao không? Trưa rồi, đi về còn ăn rồi đi chơi nữa chứ, đi đi anh! - L nũng nịu nắm tay tôi lúc lắc.
- Ok, qua bên đó anh dẫn hai đứa vào cái "động" hay lắm. - Tôi cười cười.
- Động gì? - L tròn mắt nhìn tôi.
Ng cười khúc khích. Tôi đi vòng vòng tìm mọi người rủ về đi Vinpearl chơi. Nghe tới đi chơi, mấy "gà mái" mắt sáng rỡ. Chuyến đi này, ngoài mấy bà chị dâu ít ồn ào ra, thì con gấu của thằng N "bl" cũng ít nói không kém, chắc có lẽ thấy tôi đẹp trai nên ngại đây mà, hĩa hĩa (đùa thôi ợ).
Ăn trưa xong, chúng tôi không cần nghỉ ngơi mà đu cáp treo phi thẳng sang Vinpearl. Tôi kêu đi tàu qua trước cho đỡ phải đi ngược xuống Thủy Cung và chỗ tắm, mà bọn "gà mái" cứ ham đi cáp, lỡ có con chuột nào nó gặm đứt cái sợi cáp đường kính 5cm thì sao không biết! Team dream phòng tôi là người đặt chân tới đảo trước. Giờ trưa nên cũng hơi vắng, giờ này bọn nó dí nhau vào "động" hết rồi.
Đề xuất Voz: Cảm nắng chị cùng dãy trọ