Chương 69

- Chị có nghĩ em nên làm gì đó cho M coi như là bù đắp không? - Tôi hỏi.

- Được thì cũng được, nhưng đừng đi quá xa. Hiểu không? - Chị nói.

- Dạ.

Tôi trở về với mớ cảm xúc ngổn ngang, chợt nhớ ra điều gì đó. Tôi chạy thẳng đến cửa hàng hoa quen thuộc.

- Trâm ơi! - Tôi gọi cô bé con của bà chủ.

- Ồ, anh N hả? Lâu quá không thấy anh ghé. - Cô bé gặp tôi mắt sáng rỡ, chắc vậy, vì tôi là khách VIP mà.

- Chỗ em có hoa hồng xanh không? - Tôi hỏi.

- Dạ, chắc có á. Để em vào hỏi mẹ đã, chứ em cũng không chắc nữa. Anh đợi em tí nhé. - Cô bé chạy vào trong.

- Kêu mẹ ra anh nói chuyện luôn cho dễ em. - Tôi nói với theo.

- Dạ.

Đợi khoảng 5 phút thì cô G đi ra, mặt niềm nở chào tôi:

- Cháu chào cô ạ. Mai cửa hàng mình có nhập hoa hồng xanh không cô? - Tôi hỏi.

- Hàng đó hiếm lắm cháu ạ, cô cũng có đặt rồi, sáng mai người ta giao sớm. Mấy ngày này loại đó đắt hàng lắm. Cháu cần nhiều không?

- Hoa đỏ thì nhiều ạ, còn hoa xanh thì khoảng hơn chục bông là được.

- Thế cháu cần như thế nào, nói để cô chuẩn bị luôn cho.

- Dạ, hai bó hoa đỏ cô chèn hoa xanh vào giữa xếp thành hình số 2 cho cháu nhé, sao cho đủ 99 bông là được. Còn một bó thì chèn số 3.7 cô nhé, cũng đủ 99 bông luôn.

- Trời đất, cháu cần nhiều thế cơ à? - Mặt cô hớn hở.

- Khiếp, anh N tặng ai dữ vậy? - Trâm phụ họa.

- Bí mật làm nên nét quyến rũ của đàn ông. - Tôi trêu Trâm.

- Ẻo!

- Việc chèn số có khó không cô? - Tôi hỏi.

- Dễ mà. Ừ, ngày mai mấy giờ cháu lấy?

- Cô cứ làm xong trước 11h trưa cho cháu, tại cháu không qua lấy một lượt đâu, cháu lấy từ từ thôi, chở ba bó hoa to đùng nhìn kỳ cục lắm.

- Ừm... mà năm rồi thấy cháu mua có hai bó, bộ năm nay tán tỉnh được em nào nữa rồi hả?

- Hì hì. - Tôi cười trừ cho xong chuyện. - Cô tính tiền luôn cho cháu để cháu đưa trước ạ.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Đạo Phần Cuối
Quay lại truyện Nhật ký đời tôi
BÌNH LUẬN