Chương 72

11 giờ tan ra, thấy lút nhút là người, có mấy anh cầm bó hoa, hộp sô cô la trên tay, đứng đợi người yêu hay má trẻ, có mấy thanh niên nhanh chân tặng trước, có cha làm màu quỳ xuống tặng y như kiểu cầu hôn, chuối đéo chịu được. Quỳ làm mẹ gì? Chẳng qua cũng là 14/2 thôi mà, cũng bình thường như bao nhiêu ngày khác chỉ có 23:59:59 chứ đéo bao giờ có 24:00:00. Gặp tôi thì phải làm mặt ngầu lên, cầm bó hoa đập thẳng vào mặt con gấu phán "có lấy không? Không lấy bố tặng đứa khác". Thế mới gọi là có nghề, thế gái nó mới sợ, sau này nó mới nghe lời mà không bao giờ leo lên đầu mình mà nó ỉa lên trên đó. Mà theo như già mập (anh họ) thì già mập nói như này "tìm vợ nên tìm nhưng đứa vú to, đa số loại này về làm vợ nó ngoan, nói gì nghe đó. Còn lấy vợ vú lép, đa số con nào con nấy đều mọc nanh". Tôi thấy lão nói đúng quá xá đúng, vợ lão vú lép xẹp. Gấu tôi thì đứa nào cũng tròn, bởi vậy tôi nói gì nó nghe đó, có cái kêu nó tỉa tóc con bé nó không tỉa thôi (đùa thôi, tôi chưa biến thái vậy đâu) phi con xe chạy lật đật sang cửa hàng hoa của cô G để có cái mà đi đón gấu, cho gấu nở lỗ mũi với mấy con hot girl chung trường, dù gì nhan sắc của mấy em hot girl cũng chẳng khác mấy con đười ươi trong sở thú. Gặp tôi là người yêu của đám đó 14/2 dám tôi vác nguyên quầy chuối tôi tặng chứ chả đùa.

Quơ cái bó hoa chà bá, chạy xe ngoài đường biết bao nhiêu em dòm ngó, nữ sinh có, sinh viên có, văn phòng có, bán vé số có... chắc mấy con nhỏ đó có chung một suy nghĩ rất giản đơn "ước gì anh ấy tặng cho mình". Tôi cũng nở hoa trong lòng quá xá, đẹp trai khoai to, xã hội giỏi, thêm hào phóng nữa, nguyên bó hoa to đùng che khuất tầm nhìn lái xe luôn mà. Tôi chạy tới trường Linh, tôi thấy Linh đỏ mặt hết trơn hết trọi, tôi thấy có thằng cứ lải nhải gì đó theo Linh, em ngoe nguẩy bỏ đi, thằng mám gái cầm bó hoa hộp sô cô la mặt dày đi theo, nhìn bộ dạng nó chắc mặt dày dữ dội, da Trâu chắc xếp thứ hai sau cái da mặt nó, người gì xấu trai, mỏ nhọn mắt bồ câu, lỗ mũi bò. Linh của tôi cũng chảnh thấy rõ, cái tụi kia lố nhố theo cổ vũ thằng xấu trai kia, thằng nhỏ như được tiếp thêm động lực, cứ bám theo Linh, Linh thì cứ đi đi lại lại, mặt ngó dáo dác, coi bộ đang ngóng tôi. Mà Linh của tôi xinh, điện nước đầy đủ, nói chung không chê được chỗ nào (ngoài chỗ hay hành hạ tôi) nên Linh chảnh là phải.

Tôi ngó thấy thằng H với con O hai đứa nó đứng cười đểu, mà hai đứa này cũng kỳ, có hoa rồi thì cũng giải vây con gấu tôi chứ. Thấy Linh cứ vùng vằng với thằng kia, tôi thấy thôi tới lúc giải vây cho em rồi, để hồi Linh không kiềm chế được tháo guốc đập vô mỏ thằng kia cho bớt nhọn cũng nên. Tôi chạy lại gần nghe giọng Linh la chót lói.

- Tui nói không là không, tui không có nhận hoa của bạn đâu - Linh hắt cái bó hoa thằng kia ra.

- Thế có nhận hoa của anh không? - Tôi cầm bó hoa có lẽ cũng to gấp 10 lần bó hoa của thằng mỏ nhọn.

- Có ạ - Linh nhìn thấy tôi, mắt sáng lên, em như nhảy lên vì mừng rỡ, không biết mừng rỡ vì bó hoa hay là mừng rỡ vì tôi gỡ rối cho em nữa. Linh bay ôm hôn tôi cái chụt. Rồi như em ngớ người khi phát hiện điều em vừa làm, mặt em đỏ như gấc, cầm bó hoa leo vội lên xe, úp mặt vô lưng tôi. Em nói lí nhí kiểu ngại

- Đi lẹ lẹ đi anh, em mắc cỡ chết đi được - Linh kéo kéo áo tôi.

Tôi rồ ga đinh phi đi, nhưng chợt nhớ, tôi làm mặt lạnh te cô hồn nhìn trừng vào cái đám cổ vũ.

- Tụi bây giỏi cổ vũ không? - Tôi nói, thấy im re hết nên tôi phóng xe đi. Tôi nghe giọng thằng H í ới phía sau, tôi lơ luôn. Phi ầm âm về cho mấy thằng chạy SH ngửi khói chơi. Tôi đưa chìa khóa cho Linh mở cổng. À sẵn nói luôn, tôi cố tình khóa cổng là vì không cho Nghi mò qua, để chiều đón em nó còn có cái mà bất ngờ.

Linh cầm bó hoa nhảy chân sáo vô nhà, miệng hát lí nhí, nhìn coi bộ vui vẻ yêu đời lắm à nha. Tôi cất xe xong, đi ra nhìn Linh cười ngoác miệng ra tận mang tai.

- Không đi vô đi, làm gì cười như khùng vậy? - Tôi trêu em

- Tại vui, mà sao anh mua nhiều hoa cho tốn kém vậy? Nhưng mà em thích lắm.

- Èo.

- Mà số 2 này là gì vậy anh? - Linh chỉ cái ngón tay xinh xinh của em lên chỗ mấy cái hoa hồng xanh được xếp thành số 2 giữa cái đám hoa đỏ, nhìn cô G gói hoa công phu ghê.

- À đó là tròn 2 mùa Valentine đó. Cứ mỗi năm lên một số, tới số 99 là nghỉ được rồi - Tôi nói

- Ai thèm anh tới số 99 chứ, tới 98 thôi hí hí, mà lúc đó già rụng răng mà Valentine gì nữa - Linh cười khúc khích

- Già thì già mà mần ăn được là còn Valentine. À mà tối nay được hưởng không ta? - Tôi nói vu vơ.

- Dạ có. Tối em đấm bóp lưng cho - Linh nói dịu dàng mà tôi nghe muốn té xỉu. Bóp lưng nhầm gì tôi thích bóp chỗ khác cơ

Đề xuất Voz: Yêu Thầm Chị Họ
Quay lại truyện Nhật ký đời tôi
BÌNH LUẬN