Chương 71

- Anh... anh bị sao vậy? Em thấy hôm nay anh lạ lắm, có gì nói em nghe đi... - Con bé ấp úng.

- Không có gì đâu? Mai chiều tối khoảng 6 7 giờ gì đó em có nhà không? - Tôi hỏi nó, mà tôi cũng chẳng biết tại sao tôi lại hỏi nữa.

- Thì em tối ngày ở nhà chứ có đi đâu đâu? Có gì không anh? - Con bé nói giọng nghe thật là êm tai, khi ngủ không ngờ con bé có giọng dễ thương đến lạ.

- Mai đi rồi biết... cũng gần sáng rồi em ngủ đi... anh cũng ngủ đây...

- Dạ, anh ngủ ngon - Con bé này cũng lạ à nha, dạ re re.

- Chúc... em... ngủ ngon - Tôi cũng ấp úng, khó phát âm quá, đúng là mấy cha nội tạo ra chữ viết này thiết kế cái câu gì mà khó nói dễ sợ.

- Anh cũng vậy - Nó cúp máy.

Tôi nghe thoáng câu nói "yêu anh" lọt vào điện thoại khi con bé chưa kịp tắt máy. Tôi cũng lơ mơ, thôi kệ cứ nghĩ là nghe nhầm đi. Tôi quay lại định bước vô, tôi chợt sững người. Em của tôi đứng đó, ánh mắt hiện lên một nét buồn, không phải buồn kiểu này nọ đâu nha, ánh mắt buồn ngủ ý.

- Sao anh không ngủ đi - Linh dụi mắt, mặt còn ngu vì ngái ngủ.

Định nói làm hai shot giờ tỉnh mẹ rồi ngủ gì nổi, mà nghĩ lại nên thôi.

- Anh không ngủ được, em không ngủ đi ra ngoài này gió lạnh lắm - Tôi nói, mà tôi có cái tật buổi khuya là nói chuyện nhẹ nhàng mà tình cảm lắm (Linh hay khen vậy)

- Em quay qua mà không có anh, em thức giấc luôn,... đi ra thì thấy anh nè - Em đứng ngó ngó tôi, em mặc mỗi cái chip, ngực thả rong.

- Ừ anh gọi điện thoại cho chị M em - Tôi nói thẳng luôn, bởi vì tôi không muốn giấu em làm gì.

- Dạ, mà sao anh điện thoại khuya quá vậy, sáng không gọi được hả? - Linh nói, nhưng ánh mắt đượm buồn.

- Ngốc, lại đây - Tôi kéo tay em.

Em ngoan ngoãn như con mèo, em rúc vào người tôi, tôi thơm lên tóc em, khẽ vuốt mái tóc dài của em, tôi ôm ghì chặt em hơn. Tôi nói.

- Anh chỉ muốn hẹn chị của em ngày mai đi một buổi cafe với, anh muốn tặng M một bó hoa, thay cho lời cảm ơn của anh dành cho M. Anh không thể không làm gì được, không làm anh lại thấy cắn rứt, có thể làm rồi anh sẽ thấy thanh thản. Em đừng có nghĩ linh tinh rồi buồn nhá, người ta có cho anh một núi vàng anh cũng không đổi em đâu, nói gì là M - Tôi nói, lời nói thật lòng nhất trong ngày của tôi.

- Dạ em biết rồi. Tại làm mặt buồn coi anh có thành thật không? Chứ nảy giờ em đứng sau lưng anh mà anh đâu biết, người gì mê gái thấy sợ - Em lườm yêu tôi, tôi thấy ớn lạnh, không lẽ muốn nữa sao trời?

- Yêu cái này thôi - Tôi đưa tay xuống đũng quần em, tôi cười nham nhở

Em đấm tôi cái thụp rồi chạy te te vào giường, rúc mình vào chăn. Tôi đi vô, khép cái cửa ban công lại. Leo lên nằm giữa hai em gấu bé bổng của tôi, tôi chìm sâu vào giấc ngủ.

Cái ngày 14/2 năm nay nó làm cho tôi nhiều cảm giác khó quên. Vui có, buồn có, xúc động có, bức xúc cũng có, mà sướng cũng có nốt.
 

Đề xuất Linh Dị: [Series] Thám tử K
Quay lại truyện Nhật ký đời tôi
BÌNH LUẬN