Chương 76
"Thôi bỏ đi anh." Nghi kéo tay tôi lại.
"Chết đi con chó!" Nghi đạp cái guốc cao gót vào ngay bụng thằng súc vật kia. Chỉ nghe nó la lên thảm thiết. Đúng là cái lũ súc vật chỉ giỏi ăn hiếp phụ nữ. Tôi định đạp cho cái nữa, tính tôi nóng, võ công cao nhưng kiềm chế kém mà, nhưng gấu lôi đi quá nên thôi, với lại mọi người bu lại nhìn quá trời. Cái đầu nó máu me, không chắc phải đi khâu vài mũi là ít. Tôi lên xe phi đi thẳng, đéo thèm ngó lại luôn.
Xe chạy thì bỗng cảm thấy cái vai ướt ướt, tiếng thút thít bên tai. Gấu đang thút thít, tôi thấy vậy nên hỏi: "Sao mà khóc rồi chèn?"
"Bị nó đánh, em đau chứ bộ." Nghi lại thút thít.
"Thế đéo nào lúc nãy hùng hùng hổ hổ cho thằng kia ăn nguyên một quả guốc, giờ khóc là thế nào? Chắc làm nũng." Tôi nghĩ vậy nên an ủi: "Sao nãy không cầm bó hoa mà em đem quăng sọt rác chi cho nó tát? Em cũng không vừa nhé."
"Nhìn mặt nó là muốn ói rồi, hic... lái gì được mà lấy." Nghi véo hông tôi cái.
"Mà nín đi chứ, em khóc lỡ người ta thấy lại tưởng anh hiếp dâm, à không, lộn, tưởng anh ăn hiếp em nữa."
"Xí, bậy bạ. Mà cái gì á?" Nghi lấy tay lau nước mắt, khuôn mặt cô nàng chuyển sang nét lém lỉnh, chỉ tay vào cái bó hoa to đùng trước xe.
"À, Valentine không ai tặng hoa cho anh nên anh mua về coi như tự thưởng cho mình ấy mà." Tôi trêu Nghi.
"Hic... không biết... giờ có tặng em cái đó hay là không?" Nghi dụi mặt vào lưng tôi, khẽ lắc lắc cái đầu.
"Ế... học ở đâu ra cái kiểu vòi hoa trắng trợn vậy? Cái gì ta.... (tôi vờ suy nghĩ) À... ép người đòi hoa."
"Xí... nghỉ chơi anh ra." Nghi rụt tay lại, không thèm ôm tôi nữa.
Mà Nghi với Linh hay lắm nhé, cái gì nói tôi không được là lại hù dọa nghỉ chơi, rồi còn thút thít nữa chứ. Mà tính tôi hễ con gái khóc là tôi mềm nhũn như cọng bún vậy. Mà bữa nào tôi nghỉ chơi thiệt cho ở đó mà khóc.
"Ờ vậy thôi... đây chơi một mình. Ờ mà không có một mình... anh chơi với Linh, hehe." Tôi trêu tiếp.
"Giờ có đưa hay là HOK?" Nghi hét lên.
Thấy mấy người chạy xe nhìn, hơi ngại, thôi đưa cho gấu vui vậy, chọc hoài hồi cô nàng nhảy xuống xe thì bỏ mẹ.
"Đây, anh tặng em Valentine." Tôi đưa cho Nghi bó hoa to đùng.
"Vậy có dễ thương không, cứ thích ghẹo người ta." Nghi cười tủm tỉm.
"Có thấy ai vòi hoa trắng trợn như em đâu chứ."