Chương 101

Thằng Choác cũng đồng tình với cái quan điểm đấy. Nó khuyên tôi nên từ bỏ Hoa Ngọc Linh, kiếm con khác mà "cưa". Ban đầu, tôi cũng gật gù nghe theo chúng nó. Cuộc đời sinh viên của tôi còn hai năm nữa mới kết thúc (trong trường hợp tôi không nợ môn nào), cứ đâm đầu vào một đứa con gái thì phí hoài tuổi trẻ. Cứ tưởng tượng bạn đang đi dạo trong vườn hoa, mà chỉ chăm chăm vào một bông, thì làm sao thấy được những bông hoa khác đẹp hơn, làm sao có cơ hội hái hoa, thậm chí là "đập chậu cướp hoa"... Tôi đang lảm nhảm đấy, đừng để ý!

Tóm lại là tôi nên quên Hoa Ngọc Linh.

Ngay hôm sau, tôi bắt đầu cái chiến dịch "lãng quên Hoa Ngọc Linh". Tôi để ẩn nick Yahoo! (mà vẫn lén nhìn nick em online), không nhắn tin rủ em đi cà phê, xem phim (thực ra là đợi em nhắn tin trước). Nhưng chỉ sau một tháng, hai ngày và ba tiếng, tôi lại "ngựa quen đường cũ". À, tiện nói luôn, tôi đã hủy cái vụ "cưa cẩm" cô nàng mà thằng Xoạch giới thiệu. Tôi còn chả biết mặt mũi cổ ra sao, bởi vì tôi cứ hẹn hết ngày này sang ngày khác mỗi khi thằng Xoạch đề cập đến chuyện hẹn hò. Tôi chưa chuẩn bị tinh thần cho một mối quan hệ khác, một cô gái khác. Tôi chưa sẵn sàng...

Bạn có thể chê tôi thiếu ý chí, nhưng ai từng yêu đơn phương đều hiểu, thời gian nó đáng ghét như thế nào. Nó ngăn cản ta đến với người mình yêu, mà tệ hơn nữa, nó khiến ta không thể quên người ấy. Hoa Ngọc Linh, Hoa Ngọc Linh... tuổi niên thiếu của tôi gọi cái tên đó, vui vẻ hay điên khùng cũng vì nó. Bảo quên là quên được à? Dễ thế thì đã không có chuyện gì để kể rồi!

Vậy là Hoa Ngọc Linh cứ vui vẻ yêu đời bên cạnh người em yêu, còn tôi vẫn âm thầm theo dõi em, như một thằng hề núp trong bóng tối ngắm nhìn nàng công chúa của mình. Thi thoảng, em cũng hỏi han tình hình của tôi, tất cả đều qua Yahoo!, chứ điện thoại thì hầu như không liên lạc. Con gái khi có người yêu là hay "bơ" bạn bè, mà tôi lại chỉ là bạn của em, mới đau đời chứ!

Thua trận ở "mặt trận tình yêu", tôi tiếp tục cuộc sống thường nhật. Sáng đi học, chiều về ngủ hoặc đi chơi với bạn bè, tối ngồi vẽ. Những lúc ngồi không, tôi lại nhìn vào màn hình điện thoại, chờ đợi trong vô vọng. Nhưng đợi mãi, đợi đến hết năm hai, cũng chả có ông bụt bà tiên nào hiện ra giúp tôi cả.

Học kỳ hai năm hai đã chán đời rồi, đến cái kỳ nghỉ hè sau đấy cũng chả khá hơn. Nguyên nhân là do Facebook. Cái món này du nhập vào Việt Nam hồi năm 2009, nhưng dân tình mình lúc đấy còn "lưu luyến" Blog 360 lắm, nên chưa vội dùng ngay, mà chuyển sang 360 Plus. Có điều 360 Plus nó lòe loẹt, rối mắt quá, nên sau năm 2010, mọi người đổ xô đi xài Facebook như "zombie" cắn mồi. Cái thằng Facebook này có một đặc điểm mà đám Blog 360 hay 360 Plus không thể bì nổi: upload và chia sẻ ảnh. Thiết nghĩ, người ta nên trao giải Nobel cho cái thằng nghĩ ra cái tính năng này, xong rồi tống nó vào tù chung thân.

Mùa hè năm đó, mỗi lần vào Facebook của Linh, hàng chục bức ảnh đi phượt của em lại "đập" vào mặt tôi. Em chụp một mình thì ít, mà chụp với người yêu em thì rõ nhiều. Khốn nạn thay, trong mọi bức ảnh, thằng cha Trung trí thức kia đều cười toe toét. Hắn cười vì có bạn gái, cười thẳng vào mặt tôi – thằng trâu chậm uống nước đục. Hắn cứ như thằng nhân viên cửa hàng đồ ngọt, ném vào mặt tôi hàng chục cái bánh GATO cỡ lớn – loại đặt tiệc mười người ăn ấy. Ăn nhiều GATO quá, bụng của tôi thở phì phò vì ghen tức, miệng thì lảm nhảm: "Đan Mạch, Đan Mạch". Thế là cứ ăn xong, tôi lại phải nghe nhạc cho nó dễ tiêu. Hai giờ sáng, nhìn trời đêm, nghe cái giọng ca khắc khoải cùng với tiếng bass trầm đục của bản nhạc "To bid you farewell", tôi cảm thấy nhẹ nhõm phần nào. Nhạc của Opeth luôn là liều thuốc tốt cho mấy thằng thất tình.

*I stand motionless
In a parade of falling rain
Your voice I cannot hear
As I am falling again*
(Tôi đứng bất động
Trong cơn mưa rào
Tôi không thể nghe thấy giọng nói của em
Khi tôi lại ngã gục lần nữa)

Nhưng với cái bản tính hiếu thắng, tôi không ủ rũ quá lâu trong thất bại. Facebook đáng ghét, nhưng không phải là hoàn toàn. Cái mục "About" (tổng quan) về chủ nhân Facebook, theo tôi, là một thứ hay ho. Khi mà người ta bắt đầu kiệm lời, chỉ dán mắt vào màn hình smartphone, thì cái món "About" của Facebook lại trở nên hữu dụng. Biết được gu âm nhạc, cuốn sách ưa thích, chương trình TV đang xem, ta có thể đoán ra được tính cách của cái vị chủ nhân kia, không ít thì nhiều. À, tất nhiên, thời buổi Internet nhiễu nhương thế này, cái "định lý" trên giờ chả còn đúng nữa.

Quay lại vấn đề, ý tôi là khi liếc vào cái mục "About" của Linh, tôi nhận ra em không chỉ thích nhạc rock, mà còn mê mấy anh chơi guitar như Paddy Sun với Sungha Jung. Lúc đó, mấy chàng này nổi như cồn, dân tình hâm mộ, đổ xô đi tập fingerstyle (một kiểu chơi guitar). Nhắc đến đàn, tôi lại nhớ đến cái thiên tình sử của thằng Choác. Chỉ cần một cây đàn guitar, nó "đốn" được bao nhiêu là em.

Không nghĩ ngợi gì nhiều, tôi khởi động cái kế hoạch "chiếm lấy trái tim Hoa Ngọc Linh". Việc đầu tiên: rủ thằng Choác đi mua đàn. Tôi gọi điện cho nó:

- Này, thiết kế cho tao một con đàn!

- Hả? Sao tự dưng mày lại chơi đàn?

- Vì tao thích thế! Chiều nay dẫn tao đi mua, vừa xin được tiền của bà cụ xong!

Đề xuất Voz: Cuộc tình như trong mơ của em ^^
BÌNH LUẬN