Chương 102
Và thế là chiều hôm ấy, thằng Choác dẫn tôi đi mua đàn. Đàn mua ở Hàng Trống, giá 800 nghìn. Lần đầu tiên cầm đàn, như bao thằng khác, tôi cảm thấy mình sắp thành Jimi Hendrix đến nơi rồi. Có điều sau một ngày luyện tập, tôi thấy Jimi nó xa xôi quá, thôi thì Jimmy Page hoặc Eric Clapton cũng được. Nhưng mấy cụ này cũng xa quá, thôi hạ xuống Steve Vai hoặc Joe Satriani vậy. Cơ mà tập đàn khoảng một tuần, tôi nhận ra mình vẫn đặt tiêu chuẩn quá cao, lại tiếp tục hạ xuống Dave Mustaine, James Hetfield hoặc Alexi Laiho. Đan Mạch, chỉ cần tôi được một nửa của Alexi thôi, thì gái nào mà chả "chết", chứ đừng nói Hoa Ngọc Linh!
Nhưng rồi sau ba tháng hè, tôi bỗng tỉnh ngộ. Tôi hiểu ra là cái đôi tay này của tôi chỉ giỏi vẽ thôi, chứ hoàn toàn không có năng khiếu gì về đàn cả. Một tí cũng không, nửa tí cũng không! Khỏi bàn đến Alexi, ngay như thằng Choác, tôi tập mãi cũng chả theo kịp trình độ của nó. Một sự thật buồn cười là phần lớn mấy thằng to mồm về rock metal lại chả biết chơi nhạc cụ gì sất (tôi là một ví dụ điển hình, he he).
Tuy nhiên, sau một thời gian, tôi cũng "tập tọe" được bài "Hòn đá cô đơn", dù là khi chơi vẫn bấm sai nốt xoành xoạch. Tôi tạm coi đó là thành tựu. Nhưng bài này cần phải hát, mà khi tôi hát thử cho hai thằng bạn nghe, chúng nó rên rỉ thấu trời. Mặt thằng Choác nhăn như khỉ ăn ớt, tay thì xua tới xua lui:
- Thôi mày! Tai tao chảy máu rồi! Mày chơi đàn thôi, đừng hát! Tao xin!
- Thế tao hát bè được không?
- Là "bè" thì còn đỡ! – Thằng Xoạch nói – Tao nghĩ nó giống "phà" hơn!
Thằng Choác lắc đầu chê thằng Xoạch:
- "Phà" á? Ông đánh giá nó cao thế? "Xà lan" thì có!
Về khoản này, tôi nghĩ hai thằng chúng nó nói đúng. Nghe lại cái bản thu âm giọng của mình, thay vì đi thi The Voice hay Vietnam Idol, tôi sẽ gửi thẳng cho bộ công an, ngành thẩm vấn phạm nhân, bảo đảm vụ nào cũng xong xuôi hết.
Thế là tôi quay lại cái mục "About" trên Facebook của Linh, tìm xem em có sở thích nào liên quan đến vẽ hay không. Nhưng ông trời lại cười vào mặt tôi: "Không có đâu con ạ, hố hố hố!". Tại sao? Tại sao con gái cứ đâm đầu vào nhạc nhẽo với mấy thằng bảnh bao? Những lúc ấy, tôi lại ghét Linh. Ghét vì em không có đầu óc nghệ thuật, ghét vì em khoái đàn, chứ không khoái vẽ. Tại sao không phải là vẽ cơ chứ? Tại sao? Grào!
Dù vậy, tôi vẫn kiên cường "bám trụ" trên "mặt trận" chiếm trái tim Hoa Ngọc Linh. Vào năm thứ ba đại học, thay vì chơi đàn, tôi quay sang... nấu ăn.
Nghe khó hiểu phải không? Lý do là vì một ngày nọ, trên Facebook của Linh có một cái đường link dẫn đến một bài báo. Cái tựa đề thì tôi không nhớ, nhưng đại khái là cái thằng bỏ mẹ, ý tôi là cái thằng tác giả bài báo, cho rằng phụ nữ không cần biết nấu ăn, và đàn ông sẽ thay thế cái "thiên chức" đó. Thật ra thì chả thằng quái nào thích cắm mặt vào bếp, trừ khi hắn làm nghề đầu bếp. Mà mấy ông đầu bếp thì lúc nào cũng chỏng lỏn, khó tính trong chuyện ăn uống, và đừng có tưởng họ thích nấu ăn cho gia đình. Các cụ bảo: "Mỡ đấy mà húp!".
Tuy nhiên, điều tôi quan tâm là cái dòng "comment" của Linh ở dưới cái bài báo ấy: "Giá mà người yêu mình biết nấu ăn! TT". Phía cuối cái dòng "comment", Linh tag tên của bạn trai em. Qua cái vụ này tôi mới biết là cái thằng Trung trí thức kia cũng giống tôi, đều có những bà mẹ "quán xuyến" hết việc gia đình, và hầu như không đụng tay vào nấu nướng.
Đã vậy, tôi bèn đi trước thằng người yêu của Linh một bước. Khỏi đi đâu xa, tôi chỉ cần bước xuống cầu thang, rẽ phải là gặp ngay sư phụ: mẹ tôi.
- Mày? Nấu ăn? – Mẹ tôi ngạc nhiên.
- Vâng, tại sao không ạ? – Tôi cũng ngạc nhiên không kém, vì nghĩ mẹ tôi phải mừng mới đúng chứ.
Thấy cái thằng con vốn lười chảy thây bỗng dưng "sốt sắng" bất thường, mẹ tôi hơi nghi ngờ, nhưng vẫn chỉ dạy. May mắn thay, về khoản nấu ăn, tôi không đến nỗi "đầu đất" như chơi đàn. Ít nhất là khi mẹ tôi vắng nhà, tôi có thể ăn được nhiều món khác nhau, chứ không phải chỉ quanh quẩn với mì tôm với trứng luộc. Tôi còn dự định hỏi mẹ cách chặt thịt gà nữa. Thiệt tình, thằng nào mà bây giờ biết chặt gà, thì nhà vợ phải nhìn bằng con mắt khác ngay. Linh ơi, em bỏ cái thằng người yêu kia đi là vừa rồi đấy! Hê hê hê!
Tuy nhiên, tôi đã từ bỏ cái ý định thể hiện tài năng nấu nướng. Chuyện là vào một ngày đẹp trời (lúc nào cũng là một ngày đẹp trời!), mẹ tôi bảo tôi làm món canh khoai với sườn trong nồi áp suất. Thằng con làm nhanh lắm, cứ như đầu bếp chuyên nghiệp ấy, mẹ tôi mừng rỡ không tả xiết, bảo "thằng bé nó đảm đang". Có điều bà mẹ không tính được là cái thằng con đảm đang này chưa nấu nồi áp suất bao giờ.
Bạn biết đấy, trên cái nắp nồi áp suất nó có một cái van, khi thức ăn gần chín, nó sẽ quay tít, xì khói. Lúc đấy, tôi cứ theo cái công thức nấu canh xong là phải mở vung, mà cái van nó vẫn đang quay mòng mòng. Đến khi mở nắp thì ôi thôi...
Bùm! Một tiếng nổ như lựu đạn rút chốt, nắp thì một nơi, nồi thì một nẻo, còn mấy thứ trong nồi thì "õa" ra khắp nơi. Mặt tôi dính đầy khoai, tóc thì nhuộm màu đỏ cà chua. Nghe thấy tiếng nổ, mẹ tôi từ trên nhà chạy xuống, miệng thì hú hét:
- Mày làm cái gì thế hả? Ai bảo mày mở nồi?
Đề xuất Tiên Hiệp: Kinh Khủng Tu Tiên Lộ