Chương 103
Và thế là mẹ tôi phải đi dọn cái "bãi chiến trường" mà tôi vừa tạo ra. Dọn đến đâu, bà cụ chửi đến đấy, chửi như thể tôi là khủng bố, phá hoại hòa bình bằng nồi áp suất vậy. Mà tổ sư, canh khoai ngon thì ngon thật đấy, nhưng mà nó ám vào người thì tắm mấy cũng vẫn còn mùi. Kỳ cọ mãi mà vẫn không sạch cái đầu bết cà chua, tôi đâm ra ghét Linh. Tại sao lại là nấu ăn? Tại sao không phải là đánh nhau, mà lại là nấu ăn? Đàn bà lắm điều! Grào!
Dù vậy, nghĩ kỹ lại thì hai cái vụ trên, tôi tức Linh chỉ là kiểu "giận cá chém thớt" thôi. Nguyên nhân sâu xa cũng là vì tôi không "cưa" được em. Nhưng cái chuyện mà tôi sắp kể sau đây thì đúng là lỗi của em thật. Tôi phát hiện ra là em nói nhiều kinh khủng! Và phụ nữ không hiểu là cái tật nói nhiều của họ có thể gây ra án mạng, nếu như họ không biết kiềm chế.
Chuyện bắt đầu vào khoảng cuối học kỳ I năm ba (trường tôi vẫn theo cái kiểu niên chế, chưa đổi sang học tín chỉ), tôi bắt đầu làm quen với đám bạn của Linh. Đại khái là có một cô bạn của Linh add Facebook của tôi, rồi tôi chat với cổ, thấy cũng hợp cạ phết. Rồi sau đó, cổ hẹn tôi đi cà phê. Ờ thì cà phê! – Tôi đồng ý.
Ở buổi hẹn, hai đứa nói chuyện cũng hợp nhau một số thứ, thế là thành bạn. À, trước khi đi tiếp, tôi khuyên bạn đừng mong chờ có một cuộc tình nào giữa tôi với cổ nhé, vì cổ đã có bạn trai rồi. Nói sơ qua về cái cô này, thì đó là một cô bé thấp bé, miệng tuy nhỏ, nhưng mà hét thì khá to. Cổ đã có người yêu, cái thằng này thì tập thể hình, nên to vật vã; giả sử tôi với nó mà đánh nhau, thì chả khác gì David "oánh" Goliath. Vì cái ngoại hình lệch lạc của cặp tình nhân này, tôi tạm gọi cô nàng là Oắt, còn anh chàng là Khủng.
Vì cô nàng Oắt hay rủ đi cà phê, nên tôi quen biết luôn cả cái thằng cha Khủng. Cái thanh niên to vật vã này cứ hở ra là chém gió về thể hình, về chương trình WWE, nhất là mấy tay đô vật. Nghe hắn kể, tôi nghi ngờ hắn yêu cái tay đô vật Undertaker hơn là yêu Oắt. Còn tôi thì cứ ngồi nghe thôi, thi thoảng "thi triển" vài chiêu "bợ đít", Khủng khoái lắm. Hắn add Facebook của tôi, rồi "hấp diêm" cái News Feed của tôi bằng mấy cái ảnh thể hình, chả khác gì mấy em gái mê nhạc Hàn, đăng ảnh trai đẹp là mấy.
Những cuộc cà phê với nàng Oắt, chàng Khủng kéo theo một lô lốc bạn của Linh. Nhưng mà cái nhân vật chính, Hoa Ngọc Linh thì gần như không bao giờ xuất hiện. Hoặc nếu có xuất hiện, thì bên cạnh em lúc nào cũng có cái thằng Trung trí thức. Em chào tôi, cười nói với tôi, hỏi han chuyện học hành, bạn bè; tất cả chỉ gói gọn trong ba phút, thời gian còn lại, em dành hết cho người yêu. Biết là con gái khi yêu là quên hết cả thế giới rồi, nhưng mà em kiệm lời với tôi quá! Tôi mong em quay sang nhìn tôi một chút, nói nhiều hơn một chút, cười nhiều hơn một chút. Nhưng mà... chậc, bạn biết cái số tôi nó nhọ như thế nào rồi đấy, thôi khỏi kể thêm nữa, không cái câu chuyện này lại thành bi kịch mất!
Nhưng cái lời cầu xin của tôi, hình như đã lọt vào tai của ông trời. Giữa tháng 12, gần dịp Noel, chàng Khủng tổ chức sinh nhật. Hắn gọi điện rủ tôi đi ăn lẩu. Ban đầu, tôi từ chối, vì nghĩ đây chỉ là bạn bè xã giao, chúc mừng trên Facebook là được rồi, cần gì phải ăn uống nhiêu khê. Tôi nói với hắn:
- Em bận anh ạ, mai có buổi kiểm tra!
- Thế à? Anh tưởng chú rỗi thì qua đèo cái Linh. Thằng người yêu nó hôm nay bận cả ngày. Thôi để anh bảo Oắt qua đèo...
Chưa để hắn nói hết câu, tôi cướp lời:
- Sao anh không nói sớm? Anh qua đèo Oắt đi! Sao lại bỏ vợ con bơ vơ thế được? Để em đèo cái Linh cho!
- Chú vừa bảo mai kiểm tra mà?
- Thế anh muốn nghe con Oắt nó gào lên à?
- Ờ... ờ... thằng này khôn! Ờ, thế 7 rưỡi nhé, ở phố... Chú qua giùm anh cái!
Khỏi cần hắn phải giục lần hai, tôi phóng xe đi ngay. Gần một năm không được đèo Linh, giờ mới có cơ hội, cả tôi lẫn con xe máy mừng rỡ khôn xiết. Tôi như Lữ Bố, xe như Xích Thố, cả hai cứ thế mà phóng vù vù. Chưa đầy mười lăm phút sau, tôi đã có mặt ở nhà Linh (bình thường đi phải nửa tiếng mới đến nơi). Đã bao lâu rồi tôi chưa được thấy em đứng một mình, không có cái thằng người yêu nào lượn lờ xung quanh? Tối nay, em là của tôi, không phải của đứa nào khác, khửa khửa!
Và rồi tôi đèo Linh đến cái điểm hẹn. Bàn tiệc sinh nhật gã Khủng hôm ấy có hơn mười người, dăm ba gã sở hữu cái "body" rất "vâm", chắc chắn là bạn của Khủng. Còn dăm ba người khác là bạn của Oắt và Linh, số còn lại thì lạ hoắc. Nói tóm lại, ngoài cái cặp tình nhân "đũa lệch" với Linh, tôi chả biết bố con thằng nào sất. Nhưng cái lẩu mùa đông nó ngon ở chỗ có rượu Vodka, mà đã có Vodka vào thì chả phân biệt quen hay lạ, nam hay nữ, cứ rượu là xong hết. Ngay cả đám con gái như Linh với Oắt, mỗi nàng cũng làm một chén. Vodka, Connecting People!
Tôi uống kém, chấp nhận làm "chiếu dưới", rót rượu cho mấy anh, thi thoảng "thổi đít" cho mấy thằng to mồm nhất cái bàn nhậu, rồi âm thầm "diệt mồi" trong lúc chúng nó còn đang mải "tán phét". Chỉ tội cho cái chàng Khủng bị "thổi" nhiều quá, thành ra hắn cứ uống mãi, uống mãi, đến mức suýt ngủ luôn trong nhà vệ sinh của quán lẩu.
Nhậu nhẹt đến khoảng 9 giờ, Linh "bấm tay" tôi bảo về. Hai đứa liền rời cái bàn nhậu. Trên đường về, tôi cố tình đi thật chậm. Tôi muốn lưu giữ cái khoảnh khắc này thật lâu, muốn ngửi cái mùi rượu từ cái miệng em đang "phả" ra, muốn nhìn cái gương mặt đỏ vì rượu của em qua cái gương chiếu hậu. Tôi chờ đợi em lên tiếng.
Nhưng xe đang bon bon chạy, bỗng nhiên nó lao xuống một cái ổ gà. Một cơn xóc mạnh, kèm theo một áp lực nhè nhẹ đè xuống bụng tôi. Linh ôm tôi à? Không, tôi nhận ra cái áp lực này không phải từ bên ngoài, mà là từ trong cái dạ dày của tôi.
Khốn nạn thay, đây không phải là "đi nhẹ", mà là "đi nặng". Thôi bỏ mẹ con rồi! Lúc nãy nhúng thịt gà chưa kỹ đây mà! – Tôi tái mét mặt mày.
Và đến lúc này, Linh mới lên tiếng:
- Lâu quá Tùng không đèo mình nhỉ? Tùng có nhớ cái ngày xưa đèo mình qua lăng Bác không?
Lãng mạn đấy em ơi, nhưng bây giờ đếch hợp tí nào! – Tôi đáp khe khẽ, như cố gắng ngăn cái bụng mình nặng thêm:
- Ừ... ừ...
- Không biết bây giờ người ta có còn cho đi xe đạp vào lăng Bác nữa không nhỉ? Hồi lớp 9, bọn mình hay ra đấy chơi, đúng không?
Tôi khịt mũi, cố gắng điều hòa nhịp thở. Tôi bắt đầu cảm thấy nặng nề hơn, cái đũng quần như đang đeo một quả tạ nặng năm ký. Tôi thở dốc:
- Ừ... ừ... tôi nhớ!