Chương 104
Em cười tươi:
- Mình nhớ hồi đấy Tùng đi cái xe mini Nhật, đúng không? Cái xe ấy giờ sao rồi?
Tôi rẽ xe máy sang phải, tiến vào một con đường mới. Ngay cái khúc rẽ có một cái ổ gà, xe lại chồm xuống, rồi nảy lên. Tôi gần như nín thở, vì cái quả tạ ở dưới đũng quần giờ đã thành mười ký. Trong thoáng chốc, tôi có cảm giác như có hàng chục cái xi lanh, loại tiêm phòng cho bò, đang đâm vào mông mình, khó chịu vô cùng! Tôi thở ngắt quãng, như bà bầu đang đau đẻ, giọng thì yếu ớt:
- Tr... tr... trượt... cái... hỏng... cho... cho thằng em họ!
Tôi chả hiểu tại sao em lại kể chuyện cũ, mà tôi cũng không quan tâm. Tôi chỉ mong là cái con đường phía trước đừng có cái ổ gà hay cái nắp hố ga nào nữa, dính thêm vài phát chồm xuống, nảy lên nữa là có án mạng thật!
Linh cười tươi, chả thèm để ý là đầu tôi đang đổ mồ hôi như tắm, dù là đang giữa mùa đông. Lát sau, em lại nói:
- Ờ, tự dưng mình lại kể cái chuyện đấy làm gì nhỉ? Chắc mình say rồi! Đừng để ý nhé! Dạo này mình gặp nhiều chuyện quá! Cái ông Trung ấy mà... trông vậy thôi, chứ ông ấy bừa bộn lắm! Ông ấy quen đi phượt rồi, tính cách bừa bãi, mình nói mãi mà chả chịu nghe. Hồi trước mình cứ tưởng ông ấy hiền lành, ai dè cũng gia trưởng lắm! Lấy con nhà gia trưởng khổ lắm, Tùng thấy đúng không? Ông ấy con một mà...
Linh cứ tiếp tục "huyên thuyên" về cái chàng người yêu của em. Em nói nhiều khủng khiếp! Cứ luẩn quẩn mỗi cái chuyện cái thằng người yêu sống bừa bãi, em nói không ngừng nghỉ. Mà mỗi lần nói xong một đoạn, em lại "Tùng thấy đúng không?", thành ra tôi lại phải mở miệng ra đáp lời. Chó chết là khi tôi nói, cái bụng của tôi lại càng thêm nặng, cái đũng quần giờ nặng như cái quả tạ hai mươi ký:
- Ừ... ừ... tôi thấy... ui... ui... cứ từ từ mà giải quyết... ui...
Mấy cái tiếng "ui" kia là tôi đang nín thở đấy. Lúc xe dừng đèn đỏ, tôi phải nhổm người lên, hai chân khép chặt lại, năm đầu ngón chân cào vào đế giày liên hồi. Trời ơi, cái buổi hẹn của con nó sao lại biến thành cái thứ quái quỷ gì thế này? Đừng có "ra"! Đừng có "ra"! – Tôi thở phù phù.
Trong khi đó, Linh vẫn nói như chả có cái gì xảy ra:
- Mà khổ một cái nữa là ông Trung không biết nấu ăn. Hôm trước mình nhờ ổng luộc rau thôi mà cũng không làm được. Ổng được chiều từ bé rồi mà, có biết làm cái gì đâu! Mà Tùng có biết nấu ăn không vậy?
Lúc này, tôi thở còn khó, chứ đừng nói là mở miệng ra mà phát ngôn. Bằng một cái nỗ lực phi thường, tôi "thít" cơ mông, "gồng" cơ đít, sau đó trả lời:
- Có... có... biết!
Cái giọng nói của tôi lúc này nó mong manh như cái dây đàn, căng hết
Đề xuất Tiên Hiệp: Tương Dạ