Chương 77
Công việc xong sớm hơn dự tính nên tôi ko về theo xe mà lên luôn trường cho kịp tiết học chiều. Cũng tiện thể gặp 2 thằng Hải béo lớp trưởng và Duy để bàn về việc hùn vốn buôn sim. Trò này thú thực tôi ko rành, bao nhiêu kinh nghiệm, "sách lược" nằm hết trong tay 2 thằng kia nên coi như tôi chung tiền cho chúng nó làm thôi. Vừa làm vừa chơi, được thì duy trì rồi làm lớn, còn ko cứ xác định mất thì thôi, ko quá nặng nề.
- Đc rồi, trước mắt cứ làm từng này thôi. Để xem lời lãi với thời gian quay vòng thế nào rồi tính tiếp... À mà Hoàng này, cái Minh sáng nay bận gì mà ko đi học vậy? - Hải béo đột nhiên hỏi về Minh.
- Tự nhiên nghỉ ah... tôi cũng chẳng rõ nữa!!!
- Ông ở ngay bên cạnh mà cũng ko biết gì sao? - Duy tiếp lời.
- Sáng nay 5h đã phải dậy sớm đi làm rồi thì sao tôi biết đc.
- Ông gọi hỏi cái My xem thế nào chứ tôi gọi mấy cuộc từ sáng đến giờ ko đc. - Hải đề xuất.
- Em tôi cắm trại ở trường từ hq rồi, để xem nào...
Tôi nói rồi bấm máy gọi Minh nhưng cũng ko đc. Nhớ đến tối qua trước khi ra ngoài Minh đã kêu mệt. Hq lại về muộn gió máy rét căm vậy... Nghĩ dần cũng thấy lo, sắp đến giờ vào lớp nhưng tôi vẫn quyết định vòng về nhà xem tình hình cụ thể thế nào dù môn này điểm chuyên cần đang khá thấp do ko điểm danh hộ đc.
- Minh ơi, mở cửa, tôi Hoàng đây. - cửa ko khóa ngoài nên chắc chắn Minh ở trong phòng. Mà sao gọi mãi ko thấy lên tiếng hay ra mở cửa làm tôi càng thêm nóng ruột. Đập cửa mỗi lúc 1 dữ dội hơn khiến cho vài phòng bên tò mò thò cả cổ ra hóng. - Minh ơi... Minh...
- ... Ưm... đập gì mà như muốn phá cửa vậy... - vài giây sau cánh cửa cuối cùng cũng chịu mở ra.
- Sao lại xanh xao, bơ phờ thế này!!! - tôi lo lắng nhìn dáng vẻ mệt mỏi của Minh.
- Ốm từ lúc nào mà cứ để thế này vậy??? - tôi vừa nói vừa dìu Minh, khó nhọc, lê từng bước vật vờ về phía giường.
- Tối qua lạnh về muộn nên mệt phải ko, xin lỗi nhé là tại tôi cứ kéo cô đi bằng đc... Haizz, mà sao ko gọi ai tới lại cứ nằm 1 mình ở nhà. Lỡ có làm sao thì ai biết mà cứu đây.
- ... Nghe anh nói... còn thấy mệt hơn...
- Vào viện nhé!!!
- Ko... ko vào... ốm vặt vãnh... Nghỉ 1 ngày là khỏe thôi.
- Đã ốm còn cố, sáng đến gìơ vẫn chưa ăn gì phải ko?
Thấy Minh chỉ ngồi thừ ko nói, biết là ốm ngấy nên tôi ra ngoài mua 1 cặp lồng cháo gà tía tô về. Gắng gượng tự xúc đc vài thìa thì: Ọe... Ọc... - Minh vùng khỏi tấm chăn, bịt miệng lao vội vào wc.
- Ốm nặng rồi chứ ko phải vặt vãnh đâu... - tôi đánh giá khi Minh bước ra từ wc, tóc tai rũ rượi, dáng vẻ rệu rã, bơ phờ... - Có cần người đút ko? - tất nhiên là hỏi cho có lệ thôi chứ tôi đâu rườm rà rỗi việc đến mức ấy.
- Hừ...
Minh chắc cũng hiểu nên ko thèm trả lời. Ngồi nghỉ 1 lúc rồi lại tự gắng gượng ép mình nhét hết nửa già bát cháo vào bụng, đủ để uống thuốc. Về điều này thì tôi thực sự phục cô ấy.
Tranh thủ dọn dẹp nốt vài thứ, đi ra đi vô đến lúc quay lại Minh đã ngủ thiếp từ lúc nào.
Nhìn Minh thở đều nhè nhẹ trong giấc ngủ, tay tôi bạo dạn gạt vài sợi tóc rối qua vành tai cô ấy cho đỡ vướng: "cứng đầu đến liều mạng!!!".
Đề xuất Huyền Huyễn: Tu La Thiên Đế